20 NĂM NGÀY TÔI TRỞ VỀ
20 NĂM NGÀY TÔI TRỞ VỀ
Tôi rời quê năm đó, không mang theo nhiều thứ. Một vài bộ đồ cũ đã bạc màu, cùng một lời hứa mà chỉ mình tôi hiểu. Rồi sẽ có ngày tôi trở về. Năm ấy tôi đã 43 mùa Xuân nghĩ đơn giản lắm. Đi thật xa để mong được thay đổi điều gì đó, ít nhất có chút vốn liếng rồi trở về. Ai ngờ, con đường đời không hề thẳng mà vòng vèo, nhiều khúc quanh co, có nhiều khi chợt nghĩ đi rồi không biết ngày nào có thể quay trở lại.
Ngày tôi xa quê cơn bão số 3 vừa tan, cơn hoàn lưu sau bão vẫn gây mưa tầm tã đó là ngày 19/9/2006. Sau khi mãn tang bố tôi đầy ba năm. Mẹ đứng trong sân, mắt dõi theo nhưng không gọi. Cha Tôi mất năm 2004! Thầm lặng là cách tiễn đưa nặng nhất, Nó chứa đựng nhiều ý nghĩa nhất. con Dream lùn đã qua sử dụng tôi mua lại của ông Xuyến (chọi gà) là bạn đồng hành với tôi…Tôi vào Miền Nam. Đất rộng, người đông. Nắng nhiều, mưa cũng nhiều. Những cơn mưa chiều đến nhanh, đi vội, để biết thêm thế nào là miền nhiệt đới gió mùa. Những trưa nắng cháy da người… Tôi tìm họ hàng, tìm người anh đồng đội cũ, những người anh đã qua một thời chinh chiến tại chiến trường Nam bộ. Có người gặp lại, tay bắt mặt mừng, nhưng nói vài câu rồi tor vẻ ái ngại Có người chỉ nghe tin đã bao biện lý do… Chiến tranh qua rồi, nhưng dấu vết của nó vẫn còn, không nằm trên đất, mà nằm trong mỗi con người. Tròn một tháng sau ngày tôi đặt chân đến đất Sài Gòn… Một cô gái Sài Gòn gốc đã hẹn ước với tôi, chúng tôi sẽ sống trọn đời bên nhau!Rồi tôi cưới vợ. Sinh con. Cuộc mưu sinh vất vả bắt đầu bằng những công việc như: gác cổng, trông xe, làm công nhân… Ngày nối ngày. Sáng đi sớm, tối về muộn. Có hôm mệt đến mức ngồi xuống là ngủ, chẳng thiết ăn uống gì. Bữa trưa nhiều khi chỉ là hộp cơm nguội, ăn vội trong góc mát. Tôi nhớ quê. Nhớ bữa cơm nghèo và nhớ đến người thân và những người đồng đội cũ. Nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng chén bát khẽ chạm nhau. Nhớ cả những lúc thiếu thốn, nhưng có ai biết lúc này tôirất cô đơn. Năm đầu tiên Sài Gòn tôi sống là thế đó.Cuộc mưu sinh kéo tôi đi xa dần ký ức cũ, nhưng không xóa được. Tôi mở tiệm Mười Dung rồi tập bán buôn hàng sắt gia dụng. Người lui tới ủng hộ nhiều bởi thái độ và cách giao tiếp. Con đường Bùi Hữu Nghĩa, Bình Thạnh, phường 2. Rất nhiều người đã biết đến tiệm của vợ chồng tôi. Nơi có khu chợ Bà Chiểu, kể cả chợ Lớn, chợ Kim Biên… Đi nhiều, nói nhiều, tính toán nhiều, nhưng đêm về vẫn có lúc chợt thấy lòng mình bất an.Ơn trời, tôi không đau bệnh. Công việc có lúc bấp bênh, nhưng không cho phép gục ngã. Có khi tưởng kiệt sức thậm chí khéo không giữ nổi nữa, thì lại có quí nhân trợ giúp, như thể có ai đó âm thầm đặt tay lên vai mình. Và Tôi tin, không phải ngẫu nhiên. Bởi trong lòng tôi luôn nghĩ, mình còn đứng được đến hôm nay là nhờ bề trên thương xót, đó chính là niềm tin nơi mà con người cần có chỗ để hy vọng, để bước tiếp…Rồi tôi vào làm cho nhà nước. Cuộc sống bớt long đong! Ba năm sau, tôi mua được mảnh đất nhỏ để cắm dùi. Ngày cầm sổ đỏ trong tay, tôi đứng rất lâu. Không nói. Không cười. Chỉ thấy trong lòng có gì đó lắng xuống. Tám năm trôi qua, tôi chính thức mua thêm được một căn nhà nhỏ trong hẻm không đẹp, nhưng đó mới là niềm vui rất lớn chính xác nó mới là sự đổi thay ngoạn mục, để minh chứng mình không còn là kẻ trắng tay…Nhưng càng ổn định, tôi càng nhớ quê. Nhớ một cách đau đáu. Nhớ mà không dám nói ra. Tôi tự nhủ, phải cố gắng dành chút gì đó cho quê hương. Không phải để khoe, mà để khi đứng trước bàn thờ tổ tiên, tôi có thể cúi đầu mà không thấy mình hổ thẹn với ông bà…Hai mươi năm trôi qua nhanh mà dài. Nhanh vì quay lại đã thấy tóc mình bạc nhiều quá. Dài vì mỗi năm đều mang theo một nỗi nhớ. Và rồi hôm nay, tôi đã trở về.Quê vẫn đó. Không hẳn như xưa, nhưng không xa lạ. Mái nhà đơn sơ mà tôi hằng mơ ước, giờ có tiếng trẻ con cười nói. Một khoảng sân nhỏ, khu vườn vừa đủ. Cổng rào, non bộ, hồ cá cảnh… Thật mãn nguyện và hài lòng. Tôi đứng nhìn, lòng bỗng bình yên đến lạ kỳ Tôi chợt hiểu, mình đã đi đủ xa để biết thế nào là bằng lòng.Nhưng trong cái yên đó, tôi lại nhớ đến các đồng đội cũ. Những thằng từng ăn cùng mâm nằm chung hầm, từng chia nhau từng ngụm nước. Điếu thuốc chia nhau hút chung… Có cả những thằng không về được nữa. Có đứa còn sống, nhưng dòng đời xô đẩy, chẳng biết trôi dạt mãi nơi đâu. Mẹ già phải chờ đến mỏi mòn. Cha lặng lẽ ngóng tin con. Em nhỏ lớn lên trong thiếu vắng. Chiến tranh qua lâu rồi, nhưng hậu quả của nó chưa bao giờ chịu khép lại.Tôi nhớ những lời hẹn cũ. “Tao mời mày về quê tao chơi.” Bình, Tâm, Nam, Hồng, Gồi… Gọi mời đấy mà có ai trả lời đâu. Có người còn, nhưng chẳng biết tìm ở đâu. Nghĩ tới đó, lòng tôi nặng lại.Hôm nay, tôi chỉ mong đặt xuống. Đặt xuống hết. Ân oán, hơn thua, đúng sai – xin trả lại cho đời. Tôi chỉ mong nếu còn dịp, anh em gặp lại, ngồi với nhau, uống chén trà, nói vài câu, rồi im lặng cũng được. Im lặng mà hiểu nhau.Tôi xin thắp một nén hương. Cho ông bà tổ tiên. Cho cha mẹ. Cho những người đã nằm xuống, cả quen lẫn không quen. Khói hương bay chậm, thơm khắp gian thờ. Tôi cúi đầu, lạy một lạy. Chỉ mong cầu tiên tổ cho tôi và gia đình bình an, mạnh khỏe. Xin được sống nốt quãng đời còn lại cho đáng sống, lan tỏa điều tử tế nhất mà mình có. Để đến khi nhắm mắt xuôi tay, lòng mình thanh thản. Khỏi vấn vương chuyện đời.Hai mươi năm đi xa, tôi hiểu ra: trở về không phải là quay lại chỗ cũ, mà là quay về với chính mình. Sống chậm hơn. Nói ít hơn. Nghĩ sâu hơn. Biết ơn nhiều hơn. Biết rằng còn được trở về, còn được thắp hương, còn được nhớ và được thương – đã là phúc phần lớn của đời người. Tôi trở về. Không ồn ào. Chỉ mang theo một trái tim đã đi đủ xa, nay xin được nghỉ lại bên hiên nhà, nghe gió thổi, nghe lòng mình yên dần trong ơn trên gìn giữ.Cảm ơn cuộc đời. Cảm ơn vì tôi vẫn còn được lắng nghe tiếng chim ríu rít đón chào ngày mới, còn nhìn thấy gương mặt người thân, còn gọi được tên nhau, còn ngồi đây mà nhắc lại chuyện của ngày hôm qua. Có những người đã đi xa đến mức không kịp nói lời chào, nên chỉ riêng việc còn được trò chuyện, còn được nhớ và được kể, với tôi, đã là một ân huệ lớn lao.Tôi hiểu, không phải ai cũng được đi trọn một vòng rồi trở về. Có người ra đi mà chưa kịp sống hết phần mình. Có người nằm xuống khi lòng còn dang dở. Nghĩ vậy, tôi càng thấy mỗi ngày còn nâng niu nhành hoa trong vườn là một món nợ ân tình phải trả cho tử tế.Đêm xuống, tôi lặng lẽ ngồi trước trang giấy trắng để viết lời tri ân. Tôi viết cho đồng đội – những người từng đi cạnh tôi một đoạn đời dữ dội, có người còn tên, có người chỉ còn ký ức. Những dòng chữ hiện lên, tôi tin rằng không có khoảng cách nào thật sự là mất hẳn.Tôi viết bằng trái tim của người lính từng đi qua chiến tranh. Tôi viết cho mình và cho đồng đội. Viết để tạ ơn. Tạ ơn đất trời đã dung chứa, tạ ơn cuộc đời đã không khép cửa với tôi, và tạ ơn Đấng bề trên đã âm thầm dẫn tôi đi qua những tháng ngày tưởng như không còn lối thoát. Như lời Kinh Thánh đã nhắc nhở con người từ bao đời: mỗi hơi thở là một hồng ân, mỗi ngày được sống là một ân sủng không ai tự mình làm ra được.Từ đáy lòng mình, tôi xin gửi tới tất cả mọi người lòng biết ơn sâu nặng. Bởi lẽ, đời người mong manh biết bao. Và chính vì mong manh, nên càng phải sống cho có nghĩa, có tình, có trước có sau.Hai mươi năm đi xa, hôm nay tôi trở về, như trở về dòng sông tuổi thơ, không phải đi tìm những gì đã mất, mà để cúi đầu cảm ơn những gì còn lại. Nếu mai này có phải rời đi thêm một lần nữa, tôi chỉ mong khi nhắm mắt, lòng mình đủ yên để thưa một lời giản dị: Con đã cố gắng sống trọn phần mình, trong sự biết ơn và yêu thương./.


