Bài viết

200. AHLLVTND NGUYỄN THỊ RÀNH

TP. Hồ Chí Minh17/12/2025Trương Ngọc Ánh (Đoàn trường THPT Củ Chi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN THỊ RÀNH

— BIỂU TƯỢNG BẤT DIỆT CỦA VÙNG ĐẤT THÉP CỦ CHI—

Trên mảnh đất Củ Chi anh dũng – nơi được mệnh danh là “đất thép thành đồng”, có một người mẹ đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của sự hi sinh thầm lặng mà vĩ đại: Mẹ Nguyễn Thị Rành. Tên mẹ không chỉ được khắc vào bia đá, vào nhà tưởng niệm, mà còn khắc sâu trong trái tim của bao thế hệ người Việt Nam. Cuộc đời mẹ như một ngọn đuốc sáng giữa chiến tranh khốc liệt, soi rọi cho hôm nay hiểu được cái giá của độc lập, tự do và lòng yêu nước của nhân dân ta.

Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900, tại ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Cuộc đời mẹ gắn liền với những cánh đồng quê, những dòng kênh khói lửa và cả những trận càn đẫm máu của kẻ thù. Những năm tháng chiến tranh, Củ Chi là nơi bom đạn cày xới, nơi mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy. Thế nhưng, giữa sự tàn phá ấy, mẹ vẫn vững vàng như gốc tre già, như mảnh đất thép nuôi dưỡng biết bao con người kiên cường.

Điều khiến cuộc đời mẹ trở thành thiên anh hùng ca chính là sự mất mát mà không người mẹ nào khác trên đời có thể chịu nổi: 8 người con ruột và 2 cháu nội của mẹ đã hi sinh trong hai cuộc kháng chiến. Mười sinh mạng – mười trái tim tuổi trẻ – đều nằm lại để bảo vệ quê hương Củ Chi. Mỗi tin dữ đến với mẹ là một nhát dao cắt vào tim, nhưng người mẹ ấy vẫn lặng lẽ nén đau, tiếp tục đào hầm, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, thuốc men cho bộ đội.

Không ai nghe mẹ than khóc. Người dân Phước Hiệp kể rằng mẹ luôn bình tĩnh đến lạ: nỗi đau chảy vào bên trong, còn bên ngoài mẹ vẫn kiên định với một lòng “còn sống thì còn lo cho cách mạng”. Chính sự bình thản và nghị lực ấy đã khiến mẹ trở thành chỗ dựa tinh thần cho bao chiến sĩ, bao cán bộ trong những năm tháng khốc liệt nhất. Trong suốt kháng chiến chống Mỹ, mẹ không chỉ nuôi giấu lực lượng mà còn là Hội trưởng Hội Mẹ Chiến sĩ, từng tham gia công tác xã đội, phụ trách tuyên truyền, vận động và hỗ trợ lực lượng địa phương. Giặc càn quét nhiều lần, đốt phá nhiều lần, nhưng tấm lòng trung kiên của mẹ không gì có thể lay chuyển. Vùng đất Củ Chi trở thành biểu tượng vì có những người như mẹ – những người góp phần vào chiến thắng bằng tình yêu nước bền bỉ hơn mọi bom đạn.

Đất nước thống nhất, mẹ sống những năm cuối đời trong căn nhà nhỏ ở Phước Hiệp. Mẹ vẫn nhớ rõ tên từng người con, từng người cháu đã ngã xuống. Không than khóc, mẹ chỉ lặng lẽ bảo rằng họ “đã sống đúng với đất thép này”. Và chính câu nói giản dị ấy, không hề bi hùng, đã khiến bao người rơi nước mắt. Năm 1978, mẹ được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân – danh hiệu cao quý dành cho những con người có thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Năm 1995, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Ngày 26/1/1979, mẹ qua đời, hưởng thọ 79 tuổi. Hôm mẹ mất, người dân Củ Chi, các cựu chiến binh và nhiều thế hệ học sinh đã đến tiễn đưa. Không ai kể về mẹ bằng những lời hoa mỹ – chính cuộc đời mẹ đã là tượng đài sống mãi với non sông.

Khi đọc về cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Rành, lòng em nghẹn lại. Em chưa từng biết rằng có một người mẹ phải chịu mất mát lớn đến như vậy: tám người con và hai người cháu của mẹ nằm lại trên chiến trường. Em tự hỏi: nếu chuyện ấy xảy ra với gia đình em, liệu em có gánh nổi không? Liệu có người mẹ nào trên đời đủ mạnh mẽ để đứng lên sau từng ấy đau thương? Vậy mà mẹ Rành – người mẹ giản dị của vùng đất thép – đã làm được điều tưởng như không thể. Mẹ biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự mất mát thành niềm tin để tiếp tục nuôi bộ đội, tiếp tục chăm lo cho cách mạng đến tận hơi thở cuối cùng. Em thấy mình thật may mắn vì được sinh ra trong hòa bình, được đến trường, được ở bên ba mẹ mỗi ngày. Nhưng sau những may mắn ấy là máu, là nước mắt, là cuộc đời của những người như mẹ Rành. Nghĩ đến điều đó, em thấy tim mình ấm lên nhưng cũng nhói lại. Em hiểu rằng mình phải sống tốt hơn, phải học giỏi hơn, phải sống có trách nhiệm hơn để không phụ những hi sinh đã hóa thành nền hòa bình hôm nay.Trong sâu thẳm lòng mình, em muốn nói với mẹ một câu: “Mẹ ơi, đất nước này bình yên là nhờ những người như mẹ. Chúng con mang ơn mẹ, và sẽ không bao giờ quên mẹ.” Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ là một câu chuyện lịch sử — đó là bài học về lòng yêu nước, về nghị lực và về hi sinh. Và mỗi lần nhắc đến tên mẹ, lòng em lại rưng rưng, thấy trân trọng hơn từng phút giây được sống giữa hòa bình mà thế hệ mẹ đã đánh đổi bằng tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn