202. Câu chuyện về Anh hùng Tô Vĩnh Diện: Góc khuất khốc liệt của những bàn tay rách nát trên "con dốc tử thần"
Câu chuyện về Anh hùng Tô Vĩnh Diện: Góc khuất khốc liệt của những bàn tay rách nát trên "con dốc tử thần"
Trận chiến kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ năm 1954 thường được ngợi ca như một kỳ tích, nhưng với những người trong cuộc như Tiểu đội trưởng Tô Vĩnh Diện, đó là một cuộc chiến giằng co bằng xương bằng thịt với tử thần. Khẩu pháo cao xạ 37mm nặng hơn 2,4 tấn, trong khi những con dốc ở Điện Biên có độ nghiêng gần như dựng đứng. Để kìm giữ khối thép khổng lồ ấy không lao xuống vực, hàng chục chiến sĩ phải lấy chính cơ thể mình làm đối trọng, bám chặt vào những sợi dây tời bằng cao su sần sùi khiến lòng bàn tay họ rách nát, máu chảy hòa cùng bùn đất.
Đêm mùng 1 tháng 2 năm 1954, trời đổ mưa phùn, đường trơn trượt như bôi mỡ. Khi khẩu pháo đang từ từ lăn xuống dốc Chuối, một quả đạn pháo của địch từ xa bắn vu vơ dội tới, nổ tung ngay cạnh bờ vách đá. Sức ép vụ nổ làm đứt phựt sợi dây tời chính.
Trong bóng tối dày đặc, khẩu pháo bỗng chốc mất kiểm soát, bắt đầu lao tự do xuống dốc với vận tốc kinh hoàng. Khói ma sát từ bánh xe khét lẹt. Lực lao lớn đến mức hất văng một chiến sĩ đang ghì càng pháo ra xa. Bên dưới là vực sâu thăm thẳm. Nếu mất pháo, không chỉ công sức của toàn quân đổ sông đổ biển, mà kế hoạch tác chiến chiến dịch của toàn mặt trận sẽ bị bại lộ hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc chưa đầy hai giây ấy, Tô Vĩnh Diện không hề có thời gian để suy tính thiệt hơn. Hành động của anh là một phản xạ thuần túy của lòng trung thành và ý chí trách nhiệm: Anh buông tay lái, dùng hết sức bình sinh đẩy đồng đội của mình ra khỏi đường lăn của bánh pháo, rồi lập tức lao cả thân hình lực lưỡng của mình vào gầm pháo, chặn ngang bánh xe thép. Khẩu pháo khựng lại sau một tiếng khục ghê rợn. Tô Vĩnh Diện đã cứu được pháo, cứu được đồng đội bằng chính mạng sống của mình khi tuổi đời mới tròn 30.


