204. Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi: Khí phách bất khuất của người thợ điện trên pháp trường Chí Hòa
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi: Khí phách bất khuất của người thợ điện trên pháp trường Chí Hòa
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, chính quyền tay sai Sài Gòn quyết định đưa anh Nguyễn Văn Trỗi ra xử bắn công khai tại khám lớn Chí Hòa. Chúng chủ ý mời rất nhiều phóng viên, nhà báo trong nước và quốc tế đến tham dự, quay phim, chụp ảnh. Mục đích của chúng là muốn biến cái chết của người chiến sĩ biệt động này thành một thông điệp đe dọa, làm thui chột ý chí của phong trào thanh niên yêu nước lúc bấy giờ. Nhưng chúng đã phạm phải một sai lầm lịch sử.
Khi bước ra khỏi cửa khám giam, anh Trỗi không hề mang dáng vẻ của một tử tù chuẩn bị ra pháp trường. Anh bước đi hiên ngang, đầu ngẩng cao, chiếc áo sơ mi trắng thong dong trong gió. Khi bị trói chặt vào chiếc cọc gỗ, một tên sĩ quan ngụy tiến lại định dùng một chiếc băng đen bịt mắt anh, anh Trỗi gạt phắt đầu ra và dõng dạc nói lớn bằng tiếng Anh và tiếng Việt để tất cả các phóng viên nước ngoài cùng nghe:
"Không cần bịt mắt tôi! Hãy để đôi mắt tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Tôi không có tội, kẻ có tội là bọn đế quốc Mỹ và lũ tay sai bán nước đang đứng kia!"
Một vị mục sư tiến lại gần, định làm thủ tục rửa tội và cầu nguyện cho anh, anh liền từ chối: "Tôi không có tội gì cả, chính các người mới cần Chúa tha thứ". Trước khi loạt đạn tàn bạo vang lên, anh Trỗi đã dồn hết sức bình sinh hô vang ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Những thước phim, bức ảnh chụp lại cái chết hiên ngang của anh Trỗi ngày hôm đó đã phản tác dụng hoàn toàn, trở thành một cái tát trực diện vào bộ mặt của chính quyền Mỹ - Ngụy và dấy lên làn sóng biểu tình phản chiến mạnh mẽ trên khắp thế giới.


