Bài viết

206. Câu chuyện về Anh hùng Lê Mã Lương: "Còn một mắt, tôi vẫn nhìn thẳng vào họng súng quân thù"

Câu chuyện về Anh hùng Lê Mã Lương: "Còn một mắt, tôi vẫn nhìn thẳng vào họng súng quân thù"

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Mã Lương nhập ngũ khi còn là một học sinh giỏi toán, cơ thể thư sinh, nhỏ nhắn. Thế nhưng, khi bước vào chiến trường khốc liệt Đường 9 - Khe Sanh, người lính trẻ ấy đã lột xác thành một tay súng biệt động vô cùng quả cảm.

Trong một trận chiến giáp lá cà ác liệt giành giật cao điểm với lính thủy đánh bộ Mỹ, một quả lựu đạn nổ ngay sát mép công sự của Lê Mã Lương. Những mảnh thép sắc lẹm găm thẳng vào mắt phải và vùng mặt của anh. Cơn đau thấu xương gan ập đến, máu tươi tuôn ra xối xả che khuất toàn bộ tầm nhìn. Lê Mã Lương ngã khuỵu xuống, trong đầu anh lúc đó bỗng thoáng qua hình ảnh quê hương, người mẹ già và giảng đường đại học mơ ước.

Thế nhưng, tiếng gầm rú của xe tăng địch và tiếng hét của đồng đội bị thương đã lập tức kéo anh trở lại thực tại khốc liệt. Anh biết, nếu mình gục ngã lúc này, công sự sẽ bị mất, toàn đội sẽ bị nghiền nát. Lê Mã Lương dùng tay quệt dòng máu đang chảy, tự xé tà áo của mình băng chặt lấy hốc mắt phải đã hoàn toàn mất đi thị lực.

Anh dùng con mắt trái còn lại, ghì chặt báng súng AK vào vai, đứng phắt dậy bắn gục hai tên lính Mỹ đang định bò lên công sự. Trong suốt trận đánh kéo dài 8 tiếng đồng hồ sau đó, "người lính một mắt" Lê Mã Lương đã di chuyển liên tục, bắn cháy 1 xe bọc thép và diệt hàng chục tên địch. Câu nói bất hủ của anh: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù" không phải là một khẩu hiệu suông, mà được viết bằng chính dòng máu đỏ từ hốc mắt đã mất của người anh hùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn