207. Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô vang giữa khói lửa chiến trường
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, ông sớm tham gia quân đội và trở thành một cán bộ chính trị mẫu mực của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Những năm đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, miền Bắc liên tục bị không quân Mỹ đánh phá. Trên các trận địa pháo phòng không, Nguyễn Viết Xuân luôn có mặt để động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững ý chí chiến đấu. Ông không chỉ là người chỉ huy mà còn là người đồng đội gần gũi, luôn sát cánh cùng chiến sĩ trong những thời khắc cam go nhất.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại trận địa pháo phòng không ở Quảng Bình, máy bay Mỹ liên tiếp trút bom xuống vị trí đơn vị ông. Đất đá tung mù trời, nhiều chiến sĩ bị thương, nhưng trận địa vẫn kiên cường bám trụ.
Trong lúc ác liệt nhất, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Dù máu chảy nhiều, ông vẫn đứng dậy, hướng về các khẩu pháo và hô vang câu nói bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy như truyền thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Những loạt đạn phòng không tiếp tục vút lên bầu trời, đánh trả quyết liệt máy bay địch. Ngay sau đó, ông anh dũng hy sinh nhưng khẩu lệnh của ông đã trở thành biểu tượng của tinh thần quyết chiến quyết thắng.
Tên tuổi Nguyễn Viết Xuân mãi mãi được ghi vào lịch sử quân đội Việt Nam như một người chiến sĩ kiên trung, người đã dùng chính sinh mệnh mình để tiếp thêm ý chí cho đồng đội và các thế hệ mai sau.



