Anh hùng Lực lượng vũ trang

209. AHLLVTND NGUYỄN THỊ RÀNH

TP. Hồ Chí Minh17/12/2025Võ Nguyễn Khánh Băng (Đoàn Trường THPT Củ Chi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, hình ảnh người mẹ luôn hiện lên như một ngọn lửa bất diệt của lòng yêu nước, đức tính hi sinh và tính vị tha . Những người mẹ ấy luôn lặng lẽ đứng sau những trang sử hào hùng, trao đi những người con ưu tú nhất của mình cho Tổ quốc. Trong số những người mẹ đã dâng hiến gần như trọn vẹn những gì mình có cho dân tộc,thì Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Rành là một trong những hình ảnh ưu tú nhất. Cuộc đời mẹ trải dài qua những chặng đường gian khổ, nhưng cũng không làm mất đi phẩm chất kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ là biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là tấm gương để mỗi thế hệ hôm nay và mai sau soi lại và biết trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống yêu nước của dân tộc.

Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh ngày nay. Cuộc đời mẹ gắn liền với vùng Củ Chi đất thép thành đồng, nơi mà trong những năm kháng chiến chống Mỹ đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, gan dạ và mưu trí. Từ thuở thiếu thời, mẹ đã thấm đậm tinh thần yêu nước, chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá bởi chiến tranh và áp bức. Những điều ấy nuôi dưỡng trong mẹ khát vọng đứng lên bảo vệ đất nước, bảo vệ xóm làng.

Mẹ sinh có tám người con, và điều khiến người đời nhắc đến mẹ với sự kính phục vô hạn chính là việc mẹ đã tiễn cả tám người con của mình ra chiến trường. Trong đó cả tám người đã anh dũng hy sinh. Bản thân mẹ thường được biết đến với những tên gọi thân thương như là " Bà Má Củ Chi " , " Bà Má Dũng Sĩ ". Nỗi đau của một người mẹ mất con là nỗi đau tột cùng, nhưng mẹ đã gánh trên vai nỗi đau ấy đến tám lần. Mỗi lần nhận tin dữ, mẹ không khóc than, không ngã quỵ mà chỉ lặng lẽ rơi nước mắt và nén đau thương vào trong. Người ta kể rằng có lần mẹ chỉ nói một câu ngắn gọn, nhưng đủ khiến ai nghe cũng phải nghẹn ngào: “Các con tôi chết cho đất nước, cho bà con trong xóm, vậy là xứng đáng.”

Không chỉ dừng lại ở việc động viên con cái lên đường chiến đấu, bản thân mẹ cũng là một chiến sĩ âm thầm nơi hậu phương. Dù tuổi cao, mẹ vẫn ngày ngày đào hầm, giấu vũ khí và tiếp tế cho du kích , dẫn đường cho bộ đội. Đặc biệt, trong những giai đoạn ác liệt nhất của chiến tranh, mẹ đã trực tiếp nuôi giấu cán bộ, chăm sóc thương binh và làm giao liên. Ngôi nhà đơn sơ của mẹ trở thành điểm dựa an toàn cho cách mạng. Có những đêm tiếng bom va vọng cả cánh đồng, mẹ vẫn lặng lẽ gánh gạo vượt qua cánh rừng cháy khét để chuyển cho bộ đội. Bàn tay mẹ chai sần, thân hình gầy guộc nhưng trái tim mẹ chưa từng mệt mỏi. Nếu bộ đội là xương cốt của cuộc kháng chiến, thì những người mẹ như mẹ Rành chính là sợi dây âm thầm nuôi dưỡng tinh thần chiến đấu bất khuất.

Hình ảnh đáng kính nhất của mẹ chính là thái độ bình thản khi đối diện mất mát. Khi nhận giấy báo tử liên tiếp, mẹ vẫn giữ một tinh thần kiên cường. Mẹ cầm những tấm giấy báo tử, lau chùi cẩn thận, gói lại bằng mảnh vải nâu rồi đặt vào chiếc rương cũ. Mỗi lần chuẩn bị tiễn thêm một người con nữa ra trận, mẹ chỉ dặn: “Má thương tụi bây. Nhưng nước mình chưa yên, bây đi thì cứ đi.”

Những lời dặn ấy không chỉ chất chứa tình yêu thương vô bờ của người mẹ mà còn là lý tưởng sống đẹp đẽ của người phụ nữ Việt Nam là đặt Tổ quốc lên trên hàng đầu.

Sau ngày đất nước thống nhất, cả vùng đất Củ Chi được hồi sinh từ tro tàn chiến tranh. Nhưng trong ngôi nhà của mẹ,thì sự mất mát vẫn còn đó, hiện diện qua từng bức ảnh con, từng vật dụng còn sót lại. Mẹ sống cô quạnh nhưng không bao giờ than vãn. Mẹ thường nói rằng mình “vẫn còn hạnh phúc” bởi những đứa con đã đi đúng con đường mà đất nước cần. Tấm lòng bao dung và tinh thần lạc quan của mẹ khiến bao người đến thăm phải rơi nước mắt. Mẹ không chỉ vượt lên nỗi đau mà còn nâng đỡ tinh thần của cả những người đến chia sẻ với mẹ.

Đảng và Nhà nước ghi nhận những đóng góp to lớn của mẹ bằng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng (1994). Căn nhà nhỏ của mẹ được nhiều đoàn thể, học sinh, bộ đội đến thăm để bày tỏ lòng tri ân. Họ đến không chỉ để chia sẻ với một người mẹ đã mất quá nhiều, mà còn để học bài học về lòng yêu nước và đức tính hi sinh. Cuộc đời mẹ là minh chứng sống động nhất cho những giá trị thiêng liêng đã xây dựng nên bản lĩnh Việt Nam.

Không chỉ là biểu tượng của sự hi sinh cho độc lập dân tộc, mẹ Nguyễn Thị Rành còn là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ nông dân Nam Bộ chân chất, nghĩa tình. Mẹ không biết đến những triết lý cao siêu hay lời tuyên ngôn hùng hồn, nhưng mỗi hành động, mỗi câu nói của mẹ đều chất chứa triết lý nhân sinh sâu sắc. Trong mẹ, tình yêu đất nước và tình yêu con hòa làm một. Với mẹ, bảo vệ Tổ quốc cũng chính là bảo vệ mái nhà, bảo vệ mảnh ruộng, bảo vệ những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đỏ Củ Chi.

Ngày mẹ qua đời, rất nhiều người dân trong vùng đã tự nguyện đến viếng như tiễn người thân của mình. Những chiến sĩ từng được mẹ cưu mang thời chiến về bên mẹ với sự biết ơn khắc cốt. Họ nói rằng, trong suốt cuộc đời cầm súng, mỗi khi nghĩ đến mẹ, họ lại như có thêm sức mạnh. Mẹ đã đi xa, nhưng tên tuổi và đức hạnh của mẹ vẫn sống mãi với quê hương, đất nước.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và phát triển, cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Rành như lời nhắc nhở về giá trị của độc lập và tự do. Những thế hệ trẻ không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ, nhưng vẫn được thừa hưởng hòa bình từ những người đã ngã xuống và từ những người mẹ đã hi sinh thầm lặng. Học về cuộc đời mẹ, chúng ta hiểu rằng hạnh phúc hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết tinh từ nước mắt, máu xương và tình yêu vô bờ bến của những con người sống hết mình vì đất nước.

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Rành không chỉ là niềm tự hào của Củ Chi, mà còn của cả dân tộc Việt Nam. Cuộc đời mẹ như một pho sử thi sống về lòng yêu nước, sự kiên cường và tình mẫu tử. Mẹ đã trao cho đất nước những gì quý giá nhất và trở thành biểu tượng bất tử của đức hi sinh. Dù mẹ đã đi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến mẹ, lòng chúng ta lại trào dâng niềm kính phục. Hình ảnh mẹ mãi mãi khắc sâu trong trái tim người Việt, nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng với những gì thế hệ trước để lại, biết ơn quá khứ và có trách nhiệm với tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn