Mẹ Việt Nam Anh hùng

(211) MẸ TRẦN THỊ CHUỘNG — NGƯỜI MẸ BA LẦN TIỄN CON, BA LẦN KHÓC

Người mẹ sinh 7 con (3 gái, 4 trai), 5 con tham gia cách mạng, 3 người là liệt sĩ. Chồng Nguyễn Văn Meo (SN 1914).

Đồng Tháp13/08/2026Xã Đồng Sơn (Xã Đồng Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ TRẦN THỊ CHUỘNG — NGƯỜI MẸ BA LẦN TIỄN CON, BA LẦN KHÓC

Ở ấp Thới Thuận, xã Thới Sơn, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, có một người mẹ sinh năm 1917 — một thế hệ phụ nữ sống qua hai cuộc kháng chiến. Mẹ Trần Thị Chuộng lấy chồng là ông Nguyễn Văn Mẹo, sinh dưỡng gia đình với 7 người con (3 gái, 4 trai). Nhưng trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, mẹ phải nhìn ba người con yêu của mình bước vào con đường cách mạng, và không nhận lại ai cả. Bà là biểu tượng của sức chịu đựng và tình yêu vô điều kiện của người mẹ Việt Nam.

Cuộc kháng chiến chống Mỹ bắt đầu từ những năm 1960. Mẹ Trần Thị Chuộng lúc đó đã ngoài 40 tuổi, nhưng các con của mẹ — những thanh niên trẻ — lần lượt bước vào lực lượng cách mạng. Năm 1962, con trai lớn Nguyễn Văn Ngân (sinh 1940) tham gia cách mạng ngày 8-2, công tác trong Đơn vị 832, Quân khu 8, với cấp bậc lính. Chỉ năm tháng sau, ngày 20-7-1962, con trai mẹ hy sinh — chưa kịp tròn 22 tuổi. Mẹ nhận lại hộp cát trắng.

Năm 1966, con trai thứ hai Nguyễn Văn Phấn (sinh 1948) tham gia cách mạng ngày 25-1, công tác trong Tiểu đoàn 514 Tính độ Mỹ Tho. Mẹ lại gửi con vào lửa chiến đấu. Và năm 1967, ngày 1-12, con hy sinh — khi mới 19 tuổi. Lần thứ hai, mẹ đau. Lần thứ hai, mẹ khóc trong im lặng.

Năm 1971, con trai thứ ba Nguyễn Văn Mên (sinh 1954) tham gia cách mạng — lúc đó mẹ đã 54 tuổi, nhưng mẹ không thể nào giữ con lại. Mẹ biết con sẽ phải ra chiến trường. Ngày 5-10-1974, con hy sinh trong khi làm nhiệm vụ tại xã Long Hùng — khi mới 20 tuổi. Lần thứ ba, mẹ đau. Lần thứ ba, mẹ khóc.

Trong 12 năm (1962-1974), mẹ Trần Thị Chuộng đã ba lần mặc áo tang, ba lần buộc khăn tang cho con trai. Ba lần tiễn con ra chiến trường, ba lần không nhận lại. Mẹ sống lại từng ngày với nỗi đau — không phải nỗi đau của khoảnh khắc, mà nỗi đau kéo dài 12 năm, từ khi con trai đầu hy sinh cho đến khi con trai thứ ba hy sinh. Mẹ không có thời gian để quên — mỗi năm, mỗi tháng đều nhắc nhở mẹ về sự mất mát.

Những con còn lại của mẹ — hai con gái và một con trai — cũng tham gia vào công cuộc cách mạng, hỗ trợ gia đình và địa phương. Nhưng với mẹ, những người con còn sống không thể bù được ba người con đã mất. Mẹ ở lại ấp Thói Thuận, mỗi ngày nhìn những mộ mồ của con trai tại Nghĩa trang liệt sĩ, mỗi đêm lại nhớ lại giọng nói, nụ cười của ba người con.

Ngày 17-12-1994, Chủ tịch nước ký Quyết định số 394-KT/CTN, phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ Trần Thị Chuộng

Mẹ Trần Thị Chuộng — một người mẹ của đất Tiền Giang — đã dạy chúng ta rằng: yêu nước không phải chỉ là những lời nói xinh đẹp, mà là những giọt máu, những tủi thân, những năm tháng sống với nỗi đau. Bà là mẹ của cách mạng, là mẹ của tương lai mà ba người con của bà không được thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn