Cựu chiến binh

21. Lá thư chưa kịp gửi từ Trường Sơn 22. Bước chân người con quê lúa

Câu chuyện kể về một lá thư người lính viết giữa Trường Sơn khói lửa nhưng chưa kịp gửi về quê nhà, chứa đựng nỗi nhớ, niềm tin và những điều không bao giờ nói thành lời.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi viết lá thư ấy vào một đêm mưa rừng, khi đơn vị vừa dừng chân sau chặng hành quân dài. Trời Trường Sơn tối sẫm, mưa rơi đều đều trên tán lá, từng giọt nước nhỏ xuống hầm trú ẩn nghe như tiếng gõ nhịp buồn bã.

Tôi lôi trong ba lô ra tờ giấy đã nhàu, cây bút chì ngắn đến mức phải kẹp chặt giữa hai ngón tay. Ánh đèn pin che kín trong lòng bàn tay chỉ đủ soi một góc giấy. Tôi sợ ánh sáng lọt ra ngoài, máy bay địch phát hiện.

Tôi viết cho mẹ. Chỉ toàn những câu rất bình thường: Con vẫn khỏe. Đơn vị con hành quân tốt. Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Tôi không dám viết rằng bom nổ suốt đêm, rằng nhiều lúc cái chết ở ngay sau lưng. Tôi sợ mẹ lo, mà cũng sợ chính mình yếu lòng.

Viết xong, tôi gấp lá thư lại, nhét vào túi áo trong. Tôi nghĩ bụng: qua chốt này, có giao liên, mình sẽ gửi. Nhưng rồi ngày hôm sau, đơn vị lại hành quân gấp. Lá thư cứ nằm yên trong túi áo, theo tôi vượt dốc, lội suối, tránh bom.

Có một đêm khác, bom rơi gần. Tôi ngã dúi xuống đất, ngực đập mạnh vào hòn đá. Khi đứng dậy, tôi theo phản xạ sờ tay vào ngực. Lá thư vẫn còn đó, hơi ướt, nhưng nguyên vẹn. Lúc ấy, tôi bỗng thấy lá thư như một phần máu thịt, giữ tôi đứng vững giữa Trường Sơn.

Đến khi tôi rời chiến trường, lá thư ấy vẫn chưa gửi. Tôi mang nó về quê, trao tận tay mẹ. Bà mở ra đọc, nước mắt rơi xuống từng dòng chữ mờ nhòe. Lá thư đi chậm, nhưng đã đi trọn con đường của một người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn