Bài viết

22. Bác Hồ và chiếc xe ô tô cũ

11/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi đất nước giành được độc lập, điều kiện của nước ta còn rất khó khăn. Mọi thứ đều thiếu thốn, từ lương thực, quần áo cho đến phương tiện đi lại. Trong hoàn cảnh ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nêu cao tinh thần tiết kiệm và không muốn sử dụng những thứ mới khi đồ dùng cũ vẫn còn tốt.

Một câu chuyện về chiếc xe Pô-bê-đa của Bác đã thể hiện rất rõ điều đó. Câu chuyện này được ghi lại trong các tư liệu về Bác Hồ và chiến sĩ. (mnsonca5phunhuan.hcm.edu.vn)


Chiếc xe Pô-bê-đa là món quà của Liên Xô dành tặng Bác.

Sau khi trở về tiếp quản Thủ đô, Bác vẫn sử dụng chiếc xe ấy để đi làm việc.

Chiếc xe đã được sử dụng trong một thời gian dài nên không còn mới.

Theo thời gian, chiếc xe trở nên cũ hơn, nhưng vẫn hoạt động bình thường.


Một ngày nọ, các đồng chí trong Văn phòng Trung ương thấy chiếc xe đã cũ nên nghĩ rằng nên đổi cho Bác một chiếc xe mới hơn.

Họ cho rằng Bác là Chủ tịch nước, thường xuyên phải đi công tác và gặp gỡ nhiều người, vì vậy cần một chiếc xe tốt hơn.

Chiếc xe mới sẽ chạy nhanh hơn.

Êm hơn.

Lại ít xảy ra trục trặc hơn.

Sau khi bàn bạc, các đồng chí xin phép được đổi xe cho Bác.


Khi nghe đề nghị ấy, Bác không đồng ý ngay.

Bác hỏi đồng chí lái xe:

“Xe của Bác hỏng rồi à?”

Đồng chí lái xe thành thật trả lời:

“Thưa Bác, xe chưa hỏng ạ.”

Bác hỏi tiếp:

“Thế tại sao lại đổi?”

Người lái xe giải thích:

“Thưa Bác, chúng cháu muốn đổi xe mới để Bác đi nhanh hơn, êm hơn.”


Bác nghe xong rồi mỉm cười.

Bác nói:

“Nếu xe chưa hỏng thì chưa cần đổi.”

Rồi Bác nói một câu rất giản dị:

“Ai thích đi nhanh thì đổi xe mới, còn Bác thì vẫn dùng xe này.”

Các đồng chí có mặt đều hiểu ý Bác.

Bác không muốn thay một chiếc xe vẫn còn sử dụng tốt chỉ vì chiếc xe mới đẹp hơn hoặc tiện nghi hơn.


Bác cho rằng đất nước lúc ấy còn nghèo.

Nhân dân còn phải chịu rất nhiều khó khăn.

Có biết bao việc cần tiền để xây dựng đất nước, chăm lo đời sống nhân dân và phục vụ kháng chiến.

Nếu một món đồ vẫn còn tốt thì không nên bỏ đi để mua đồ mới.

Đó chính là tiết kiệm.


Một hôm, gần đến giờ Bác phải đi làm việc.

Bác bước ra chờ xe như thường lệ.

Nhưng hôm ấy chiếc xe lại không khởi động được.

Đồng chí lái xe rất lo lắng.

Anh kiểm tra máy móc và tìm nguyên nhân.

Bác đứng chờ bên cạnh.

Thấy người lái xe căng thẳng, Bác không trách mắng.

Bác nhẹ nhàng nói:

“Máy móc thì có lúc nó trục trặc, chú cứ bình tĩnh mà sửa.”


Nghe Bác nói, người lái xe bình tĩnh hơn.

Anh tiếp tục kiểm tra.

Sau một lúc, chiếc xe đã được sửa xong.

Động cơ bắt đầu hoạt động.

Người lái xe thở phào nhẹ nhõm.

Anh xin lỗi Bác vì đã để Bác phải chờ.


Bác không trách anh.

Ngược lại, Bác mỉm cười và nói:

“Thế là xe Bác vẫn còn tốt.”

Rồi Bác nhắc người lái xe lần sau nên kiểm tra xe trước khi Bác đi để tránh làm chậm công việc.

Qua câu chuyện nhỏ ấy, Bác vừa thể hiện sự tiết kiệm, vừa thể hiện sự thông cảm đối với người làm việc bên mình.


Bác không chỉ quan tâm đến chiếc xe.

Điều Bác quan tâm hơn là cách sử dụng tài sản của Nhà nước.

Chiếc xe không phải tài sản riêng của Bác.

Đó là tài sản được dùng để phục vụ công việc chung.

Vì vậy, nếu xe còn tốt thì phải giữ gìn và sử dụng cho đến khi không còn đáp ứng được công việc.


Bác luôn nhắc cán bộ rằng phải biết quý trọng tài sản của nhân dân.

Một chiếc xe muốn hoạt động cần có nhiên liệu.

Nhiên liệu phải được sản xuất và vận chuyển.

Để có tiền mua nhiên liệu, Nhà nước phải sử dụng nguồn lực của nhân dân.

Vì vậy, sử dụng xe cũng phải tiết kiệm.

Không được sử dụng phương tiện vào những việc không cần thiết.

Không được để xe hỏng do thiếu bảo quản.


Bác cũng rất quan tâm đến những người trực tiếp làm công việc phục vụ xe.

Bác hiểu rằng người lái xe phải chịu trách nhiệm đưa Bác đi công tác an toàn và đúng giờ.

Vì vậy, khi xe gặp trục trặc, Bác không nổi nóng.

Bác chỉ nhắc người lái xe bình tĩnh tìm cách sửa chữa.

Một lời nói nhẹ nhàng của Bác đã giúp người lái xe bớt căng thẳng và hoàn thành công việc.


Điều đáng quý là Bác không chỉ nói về tiết kiệm mà chính Bác thực hiện điều đó.

Nếu quần áo còn mặc được, Bác tiếp tục mặc.

Nếu đôi dép còn đi được, Bác tiếp tục sử dụng.

Nếu chiếc xe còn tốt, Bác không muốn đổi.

Bác luôn suy nghĩ trước khi sử dụng tiền bạc và tài sản.

Bác không muốn những thứ còn giá trị bị bỏ đi một cách lãng phí.


Chiếc xe Pô-bê-đa cũ vì thế đã gắn bó với Bác trong nhiều năm.

Bác vẫn sử dụng nó để đi làm việc.

Không phải vì Bác không có cơ hội sử dụng xe khác.

Mà vì Bác muốn nêu gương về lối sống giản dị và tiết kiệm.

Câu chuyện ấy khiến những người xung quanh càng hiểu hơn về phong cách sống của Bác.


Qua câu chuyện, chúng ta còn thấy một phẩm chất khác của Bác: sự bình tĩnh.

Khi xe không khởi động, Bác không trách người lái xe.

Bác hiểu rằng máy móc đôi khi có thể gặp sự cố.

Bác động viên người lái xe bình tĩnh sửa chữa.

Đó là cách ứng xử rất nhân văn.


Ngày nay, câu chuyện về chiếc xe cũ của Bác vẫn còn nguyên giá trị.

Đối với học sinh, bài học tiết kiệm có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ.

Khi còn sử dụng được, không nên vứt bỏ đồ dùng.

Phải giữ gìn sách vở.

Không làm hỏng bàn ghế.

Không lãng phí điện.

Không để nước chảy vô ích.

Không lấy quá nhiều thức ăn rồi bỏ thừa.

Đồ dùng chung của lớp phải được bảo quản cẩn thận.


Đặc biệt, chúng ta cần hiểu rằng tiết kiệm không có nghĩa là không được sử dụng những thứ tốt.

Khi một đồ vật đã hỏng hoặc không còn đáp ứng được công việc thì cần thay thế.

Nhưng khi nó vẫn còn tốt, việc thay mới chỉ vì muốn có cái đẹp hơn, mới hơn thì đó có thể là lãng phí.

Biết sử dụng đúng lúc, đúng mục đích và biết giữ gìn những gì mình có mới là tiết kiệm.


Câu chuyện về chiếc xe Pô-bê-đa của Bác Hồ cho chúng ta thấy một bài học sâu sắc:

Người càng có vị trí cao càng phải biết tiết kiệm và làm gương cho mọi người.

Bác là Chủ tịch nước nhưng không đòi hỏi những thứ xa hoa.

Bác luôn nghĩ đến đất nước và nhân dân.

Bác biết quý trọng từng tài sản của Nhà nước.

Đồng thời, Bác cũng đối xử với cán bộ bằng sự nhẹ nhàng, chân thành và bao dung.

Chiếc xe đã cũ nhưng vẫn được Bác sử dụng khi còn tốt. Hình ảnh ấy trở thành một bài học giản dị mà sâu sắc về tiết kiệm, trách nhiệm, bình tĩnh và biết trân trọng thành quả lao động của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
22. Bác Hồ và chiếc xe ô tô cũ | Câu chuyện thời hoa lửa