224. Góc riêng tư của vị tướng xe tăng
Góc riêng tư của vị tướng xe tăng
Dành hết thời gian, tâm huyết cho sự phát triển của bộ đội xe tăng, suốt mấy chục năm ông sống xa nhà. Mãi đến khi về Bộ Tư lệnh Binh chủng công tác, ông mới có điều kiện đưa vợ và 4 người con (2 trai, 2 gái) về Hà Nội để đoàn tụ.
Với cương vị của mình ông hoàn toàn có thể giúp đỡ các con có một môi trường làm việc, công tác tốt hơn, nhưng ông đã không làm như vậy mà để các con tự phấn đấu, rèn luyện.
Đến nay các con ông người đã nghỉ hưu, người còn đang công tác, nhưng điểm chung là tất thảy các con, cháu nội ngoại của ông đều sống rất đức độ hiếu thảo, cuộc sống hạnh phúc, đầm ấm và ổn định. Vì thế ông luôn vui vẻ và bằng lòng với những gì mình đang có.
Trong nhiều năm công tác và làm việc, tôi thật sự kính phục ở con người ông là đức tính gương mẫu, liêm khiết, trung thực, giản dị. Có nhiều kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi:
Theo ông kể sau khi giải phóng Sài Gòn ông được ưu tiên mua thanh lý một chiếc xe máy Lambretta 150 phân khối chiến lợi phẩm đã qua sử dụng.
Khi về cơ quan Bộ Tư lệnh, mặc dù đã có xe riêng của đơn vị nhưng ông vẫn sử dụng chiếc xe đó đi lại trong các lần về Vĩnh Phú thăm gia đình. Nhiều khi xe hỏng ông phải tự sửa chữa bảo dưỡng mà không phiền tới anh em trong cơ quan.
Khi gia đình đã chuyển về Hà Nội giai đoạn xăng dầu khan hiếm, khoảng cách từ nhà đến cơ quan cũng chỉ trên dưới 4 km nhưng để tiết kiệm xăng dầu ông đã không đi xe của cơ quan mà chọn xe đạp làm phương tiện đi làm hàng ngày.
Mọi chuyện chỉ dừng lại khi tai nạn đến với ông trong một lần trên đường đến cơ quan, chắc mải suy nghĩ gì đó, xe va vào dải phân cách ông bị ngã sấp xuống đường, anh em cùng cơ quan đi sau biết là thủ trưởng mình đã kịp thời đưa ông đi cấp cứu.
May lần ấy ông chỉ mất "mấy cái răng". Thế rồi Bộ Tư lệnh ra "nghị quyết" không cho ông đi xe đạp nữa. Thông qua câu chuyện để thấy dù ở cương vị nào ông cũng chọn lối sống giản dị, gần gũi, thân thiện với mọi người.
Dịp Tết Nguyên đán năm 1990 một doanh nghiệp xây dựng đã ký hợp đồng xây dựng, và sửa chữa một số công trình của Binh chủng có đến thăm chúc Tết và tặng quà ông, trong đó kèm theo một phong bì tiền.
Không nỡ từ chối, ông vẫn nhận quà nhưng sau đó ông chủ động gặp Phó tư lệnh chính trị, Bí thư đảng ủy Binh chủng lúc đó là thiếu tướng Bùi Quỳ.
Ông đề nghị mở phong bì và chuyển toàn bộ số tiền 500.000 đ trong phong bì vào công quỹ. Hành động tuy nhỏ nhưng lại gây ấn tượng rất sâu sắc với mọi người về sự liêm khiết của ông trong công việc.
Với những đóng góp của ông sau gần nửa thế kỷ, trải qua ba cuộc chiến tranh bảo vệ và giải phóng dân tộc, theo nguyện vọng của các cựu chiến binh Lữ đoàn xe tăng 273 trong đó có cả những tướng lĩnh đã từng dưới quyền ông, Đảng ủy, chỉ huy lữ đoàn xe tăng 273 đã làm hồ sơ gửi Bộ Quốc Phòng đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho ông.
Tuy nhiên, vì những lí do khách quan, mà việc thẩm định hồ sơ vẫn chưa được thực hiện.
Mặc dù vậy, đối với những người lính xe tăng chúng tôi, thiếu tướng Trần Doãn Kỷ luôn là người anh hùng, là tấm gương về ý chí, lòng dũng cảm, phẩm chất đạo đức trong sáng trong lòng người lính xe tăng.
Ông đã đi xa, nhưng chúng tôi vẫn nhớ về hình ảnh của ông: Hình ảnh một người chỉ huy xông sáo, dũng cảm, mưu trí cùng những chiếc xe tăng dũng mãnh trải qua mấy cuộc chiến.
Hình ảnh một vị tướng cùng những người lính của mình, mặc trang phục thường dân, lội bì bõm trong bùn đất trên dòng sông Mekong để xác định đường cho xe tăng cơ động. Hình ảnh một lão tướng tuổi 90 vẫn hàng ngày chăm chú đọc báo cả bằng tiếng Việt và tiếng Trung để không trở nên lạc hậu với thời đại.
Nhìn lại cuộc đời oai hùng của thiếu tướng Trần Doãn Kỷ, cũng là dịp để mỗi chúng ta tự soi lại mình, để lại cho thế hệ chúng ta hôm nay một sự khâm phục với bao kỉ niệm và cảm xúc dâng trào.



