233. NGÔ QUYỀN – VỊ TỔ TRUNG HƯNG VÀ TRẬN THỦY CHIẾN KINH ĐIỂN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG
Giữa đêm trường nghìn năm Bắc thuộc đầy tăm tối và tủi nhục, lịch sử dân tộc Việt Nam bỗng bừng sáng bởi một nhân vật kiệt xuất, người đã dùng trí tuệ thiên tài và lòng dũng cảm vô song để đặt dấu chấm hết vĩnh viễn cho ách đô hộ của phương Bắc, mở ra một kỷ nguyên độc lập tự chủ lâu dài cho nước nhà. Đó chính là Ngô Quyền, vị anh hùng quê ở Đường Lâm, mảnh đất địa linh nhân kiệt từng sinh ra Phùng Hưng. Ngô Quyền lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan nhưng sớm bộc lộ phong thái của một bậc trượng phu với gương mặt khôi ngô, ánh mắt sáng quắc như chớp và sức khỏe phi thường có thể cử đỉnh. Ông đầu quân dưới trướng Dương Đình Nghệ, được tin dùng và gả con gái cho, rồi được giao trấn giữ vùng đất Ái Châu thanh bình nhưng đầy sóng gió. Khi Kiều Công Tiễn phản bội, sát hại nhạc phụ rồi hèn nhát rước quân Nam Hán vào giày xéo giang sơn, ngọn lửa căm thù trong lòng Ngô Quyền đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông nhanh chóng tập hợp binh mã từ khắp các vùng miền, từ những người nông dân chân đất đến các hào trưởng yêu nước, hình thành một khối đoàn kết thép tiến quân ra Bắc để rửa hận cho thầy và cứu nước khỏi họa xâm lăng.
Mùa đông năm 938, vùng cửa biển Bạch Đằng mịt mù sương khói và những cơn gió bấc thổi buốt da thịt trở thành sàn diễn cho một kịch bản chiến tranh vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại. Ngô Quyền không chỉ là một dũng tướng giỏi cầm binh mà còn là một nhà quân sự có tầm nhìn vượt thời đại. Đứng trước sức mạnh hỏa lực và số lượng tàu chiến đồ sộ của quân Nam Hán do Thái tử Hoằng Tháo chỉ huy, Ngô Quyền không chọn cách đối đầu trực diện mà dùng mưu kế "dựa vào thiên nhiên để trị kẻ thù". Ông đã quan sát sự lên xuống của thủy triều sông Bạch Đằng một cách tỉ mỉ, nhận thấy rằng đây chính là yếu tố quyết định thắng bại. Một kế hoạch táo bạo được vạch ra: cho quân đóng hàng ngàn chiếc cọc gỗ lim vạt nhọn, đầu bọc sắt xuống lòng sông tại những vị trí hiểm yếu. Khi thủy triều dâng cao, những chiếc cọc ấy nằm im dưới mặt nước như những mẻ lưới tử thần chờ sẵn, giấu kín một sự trừng phạt khủng khiếp đối với những kẻ ngoại bang ngạo mạn.
Ngày quyết chiến đã đến, quân Nam Hán hung hăng tiến vào cửa biển với những con tàu khổng lồ, cờ xí rợp trời, tiếng trống trận vang vọng cả một vùng. Ngô Quyền bình tĩnh cho thuyền nhỏ ra khiêu chiến rồi vờ thua chạy, nhử địch vào sâu trong trận địa cọc. Hoằng Tháo, vì quá tự tin vào sức mạnh và sự đồ sộ của hạm đội mình, đã trúng kế mà không hề hay biết. Khi thủy triều bắt đầu rút mạnh, con nước dữ dội đổ về phía biển cũng là lúc những chiếc cọc gỗ lim bắt đầu nhô lên, đâm thủng và xé toạc bụng những con tàu chiến của quân Hán. Tiếng gỗ gãy răng rắc hòa cùng tiếng kêu cứu tuyệt vọng của quân thù tạo nên một khung cảnh kinh hoàng. Ngay lúc đó, Ngô Quyền tung quân chủ lực tấn công từ hai phía rừng sậy, những mũi tên tẩm lửa như rồng đỏ lao xuống mặt sông, biến hạm đội Nam Hán thành một biển lửa khổng lồ. Xác quân thù trôi kín mặt sông, Thái tử Hoằng Tháo tử trận, giấc mộng xâm lăng của phương Bắc tan tành mây khói. Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 không chỉ là một trận thắng quân sự, nó là lời tuyên ngôn độc lập bằng máu và thép, mở ra vương triều nhà Ngô và đưa dân tộc bước vào kỷ nguyên tự chủ vĩnh viễn. Ngô Quyền mãi mãi là vị Tổ Trung Hưng, người đã khơi lại dòng máu Lạc Hồng rực cháy trong tim mỗi người dân Việt.



