Bài viết

24. Bác Hồ và cây đa trong sân Phủ Chủ tịch

11/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm sống và làm việc tại khu vực Phủ Chủ tịch, Bác Hồ luôn dành nhiều tình cảm cho cây cối và thiên nhiên. Bác thường đi dạo trong vườn, tự tay chăm sóc cây, quan sát từng mầm non và nhắc mọi người phải biết giữ gìn môi trường.

Một trong những hình ảnh gắn liền với Bác là những hàng cây, cây đa và khu vườn xanh quanh nơi Bác ở.


Mỗi buổi sáng, Bác thường dậy rất sớm.

Sau khi làm những công việc cần thiết, Bác đi bộ quanh khu vườn.

Bác đi chậm rãi.

Có khi Bác dừng lại bên một gốc cây.

Có khi Bác cúi xuống xem một cây non mới trồng.

Có khi Bác tự tay nhổ một vài cọng cỏ mọc quanh gốc cây.

Bác thường hỏi người làm vườn:

“Cây này trồng từ bao giờ?”

“Có tưới đủ nước không?”

“Cây có bị sâu không?”

Người làm vườn trả lời từng câu hỏi của Bác.


Bác đặc biệt quan tâm đến những cây lớn trong khuôn viên.

Bác cho rằng cây xanh không chỉ làm đẹp mà còn đem lại bóng mát, giữ đất và làm cho không khí trong lành.

Vì vậy, mỗi cây đều phải được chăm sóc cẩn thận.

Nếu cây bị sâu bệnh thì phải tìm cách chữa.

Nếu cành bị gãy thì phải xử lý.

Nếu cây non chưa phát triển tốt thì phải tìm nguyên nhân.


Một hôm, Bác đi ngang qua một cây đa.

Bác nhìn thấy một số cành cây mọc khá dài.

Bác hỏi người làm vườn:

“Cây này có khỏe không?”

Người làm vườn nói rằng cây vẫn phát triển tốt.

Bác dặn phải thường xuyên quan sát.

Những cành khô thì nên cắt bỏ.

Những cành khỏe phải được giữ lại.

Bác nói rằng chăm cây cũng giống như chăm một công việc.

Muốn có kết quả tốt thì phải thường xuyên quan tâm và chăm sóc.


Bác không thích việc chặt cây một cách tùy tiện.

Nếu một cành cây chưa cần phải bỏ thì không nên cắt.

Nếu cây vẫn phát triển tốt thì phải giữ gìn.

Bác luôn nhắc rằng cây xanh phải mất nhiều thời gian mới lớn.

Một cây lớn có thể mất hàng chục năm.

Nếu chặt đi thì không thể ngày một ngày hai trồng lại được.


Có lần, một số người đề nghị cắt bớt cây để khu vực xung quanh trông rộng và thoáng hơn.

Bác hỏi:

“Có thật sự cần phải chặt không?”

Mọi người giải thích rằng nếu cắt một số cây thì khu vực sẽ sáng hơn.

Bác suy nghĩ rồi nói rằng nếu không thật sự cần thiết thì nên giữ cây.

Có thể chọn cách khác để vừa bảo đảm công việc vừa giữ được cây xanh.


Bác thường nói rằng trồng cây là một việc làm có lợi cho lâu dài.

Một người trồng cây hôm nay có thể chưa được hưởng bóng mát của cây.

Nhưng con cháu sau này sẽ được hưởng.

Vì vậy, trồng cây cũng là một cách nghĩ cho tương lai.


Bác rất thích những cây do chính tay mình hoặc cán bộ trồng.

Khi cây lớn lên, Bác thường hỏi:

“Cây hôm trước trồng đã sống chưa?”

Nếu nghe tin cây phát triển tốt, Bác rất vui.

Nếu cây chết, Bác tìm hiểu nguyên nhân.

Bác không trách người chăm sóc ngay.

Bác muốn biết vì sao cây không sống được để lần sau rút kinh nghiệm.


Một lần, có một cây non mới trồng bị héo.

Người làm vườn nghĩ rằng cây không thể sống được.

Bác bảo:

“Cứ chăm sóc thêm một thời gian.”

Người làm vườn làm theo.

Hằng ngày, cây được tưới nước, vun đất và bảo vệ khỏi sâu bệnh.

Sau một thời gian, cây bắt đầu xanh trở lại.

Bác rất vui khi nhìn thấy cây hồi phục.


Từ việc chăm cây, Bác còn nhắc đến cách giáo dục con người.

Bác cho rằng một cái cây muốn lớn phải có đất tốt, có nước, có ánh sáng và sự chăm sóc.

Con người cũng vậy.

Muốn một đứa trẻ trưởng thành tốt thì phải được gia đình yêu thương, nhà trường giáo dục và xã hội quan tâm.

Không thể chỉ yêu cầu trẻ phải tốt mà không tạo điều kiện để trẻ phát triển.


Bác đặc biệt quan tâm đến thiếu nhi.

Bác muốn các em được sống trong môi trường sạch đẹp.

Có cây xanh.

Có sân chơi.

Có không khí trong lành.

Bác khuyến khích các em trồng cây và chăm sóc cây.

Bởi khi tự tay trồng một cây nhỏ, các em sẽ hiểu được giá trị của thiên nhiên.


Bác cũng nhắc các em không được bẻ cành, hái hoa hoặc làm hỏng cây.

Nếu thấy một bạn bẻ cây, phải nhẹ nhàng nhắc bạn.

Nếu cây trong sân trường bị hỏng, phải báo với thầy cô.

Nếu thấy rác dưới gốc cây, phải nhặt bỏ đúng nơi quy định.

Những hành động nhỏ ấy sẽ giúp trường học luôn xanh, sạch và đẹp.


Bác Hồ yêu cây nhưng không phải chỉ vì cây đẹp.

Bác nhìn thấy ở cây xanh giá trị đối với cuộc sống.

Cây cho bóng mát.

Cây giúp không khí trong lành.

Cây bảo vệ đất.

Cây tạo môi trường sống cho nhiều loài sinh vật.

Và cây còn nhắc con người phải biết nghĩ đến tương lai.


Bác từng nhắc mọi người rằng muốn đất nước ngày càng đẹp thì phải trồng nhiều cây.

Mỗi người trồng một cây.

Mỗi gia đình trồng một vài cây.

Mỗi trường học có một vườn cây.

Nếu cùng làm thì cả đất nước sẽ có thêm rất nhiều màu xanh.


Điều đáng quý là Bác không chỉ vận động mọi người trồng cây mà chính Bác cũng tự mình trồng và chăm sóc cây.

Bác không ngại những công việc như tưới nước, vun đất, nhổ cỏ.

Bác cho rằng lao động là việc đáng quý.

Một vị lãnh tụ vẫn có thể tự tay làm những công việc rất bình thường.


Từ tình yêu cây xanh, Bác còn khuyên mọi người phải biết bảo vệ môi trường.

Không được phá rừng.

Không được làm ô nhiễm nguồn nước.

Không được vứt rác bừa bãi.

Phải sử dụng tài nguyên hợp lý.

Phải biết giữ gìn những gì thiên nhiên ban tặng.


Câu chuyện về Bác Hồ và cây xanh cho chúng ta thấy một nét đẹp trong con người Bác: tình yêu thiên nhiên gắn liền với trách nhiệm đối với cuộc sống.

Bác không chỉ nhìn một cái cây hôm nay.

Bác nghĩ đến nhiều năm sau.

Không chỉ nghĩ đến mình.

Bác nghĩ đến thế hệ sau.

Không chỉ nghĩ đến hiện tại.

Bác nghĩ đến tương lai của đất nước.


Đối với học sinh, bài học từ câu chuyện rất đơn giản.

Mỗi em có thể tự mình trồng một cây nhỏ.

Hằng ngày tưới nước.

Nhổ cỏ.

Chăm sóc.

Không bẻ cành.

Không hái hoa.

Không vứt rác.

Nếu thấy cây xanh bị tổn hại thì phải bảo vệ.


Một cây nhỏ hôm nay có thể trở thành một cây lớn trong tương lai.

Một việc tốt hôm nay có thể tạo ra kết quả tốt trong nhiều năm sau.

Đó cũng là điều Bác Hồ muốn nhắn nhủ qua tình yêu của Người đối với cây cối.

Biết trồng cây là biết gieo mầm cho tương lai; biết chăm sóc cây cũng là học cách chăm sóc cuộc sống và những người xung quanh.

Và từ một cây xanh trong sân Phủ Chủ tịch, chúng ta có thể học được bài học lớn về tình yêu thiên nhiên, tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và ý thức sống vì tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn