24, Đoàn trường THPT Việt Lâm , chiến tranh biên giới Việt - Trung
Chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979 là một sự kiện lịch sử quan trọng diễn ra trong bối cảnh quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc có rất nhiều căng thẳng.Sau năm 1975 cuộc chiến nổ ra đã gây ra nhiều tổn thất to lớn về người và của đồng thời ảnh hưởng sâu sắc đến tiền đề chính trị kinh tế và an ninh của Việt Nam trong những năm cuối thế kỉ XX.Việc tìm hiểu về cuộc chiến tranh biên giới năm 1919 giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những thách thức mà dân tộc Việt Nam đã phải đối mặt trong quá trình bảo vệ chủ quyền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ Tổ Quốc.Để hiểu thêm về chiến tranh biên giới Việt-Trung chúng ta tìm hiểu thêm qua lời kể của cựu chiến binh Hoàng Thế Cương.
Phỏng vấn Cựu chiến binh về ký ức Thời Hoa Lửa
Ngạc Long Định: con chào ông ạ
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: ông cảm ơn cháu nhá
Lương Huyền Trang: con có món quà giành tặng cho ông ạ
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: ông xin cảm ơn nhá, chúc các cháu mạnh khỏe, học tập thật tốt
Lương Huyền Trang: xin chào tất cả mọi người, em là Lương Huyền Trang ở chi đoàn 11B3, Trường THPT Việt Lâm
Ngạc Long Định: còn em là Ngạc Long Định lớp 11B3 trường THPT Việt Lâm. Xin chào tất cả mọi người
Lương Huyền Trang: và sau đây cháu có một số câu hỏi dành cho ông ạ: Ông có thể giới thiệu bản thân không ạ
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: cảm ơn các cháu hôm nay đã đến thăm và cũng tặng quà cho ông nhân kỉ niệm 81 năm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1944 – 22/12/2025. Trước hết là thay mặt cho gia đình cũng như cá nhân ông xin chân thành cảm ơn các cháu. Chúc các cháu cùng với gia đình luôn luôn mạnh khỏe, học tập thật tốt, con ngoan trò giỏi của nhà trường và gia đình
Lương Huyền Trang: Vâng, con xin cảm ơn ông
Ngạc Long Định: Con cảm ơn ông
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: ông thì họ tên đầy đủ là Hoàng Thế Cương năm nay 68 tuổi, quê gốc thì ở Phú Thọ nhưng mà sau khi tham gia chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên này và sau đó xây dựng gia đình và định cư ở đây đến nay là hơn 40 năm rồi. Ông tham gia chủ yếu là ông nhập ngũ vào năm 1976 và chủ yếu tham gia ở biên giới phía Bắc từ Lào Cai – Lạng Sơn và đặc biệt là ở Hà Giang bây giờ là Tuyên Quang là thời gian lâu nhất từ năm 1984 – 1989 và cũng là cái giai đoạn ác liệt nhất của mặt trận Vị Xuyên hiện nay được đánh giá là 1 trong những cái cuộc chiến ác liệt ở Hà Giang và Tuyên Quang của chúng ta bây giờ. Sơ bộ xin nói với các cháu như vậy, khi mà ở cái mặt trận Hà Giang này thì ông từ là cán bộ Đại đội trưởng phát triển lên cán bộ tiểu đoàn và sau này cái chức vụ cao nhất ở đơn vị là Phó ban tác chiến của sư đoàn 356, cơ quan tham mưu cho chỉ huy của Sư đoàn trong các trận đánh, lên các phương án và các trận đánh
Lương Huyền Trang: vậy khi ông tham gia bộ đội như vậy thì ông có những cái kỉ niệm nào không ạ, ông có thể chia sẻ cho bọn con nghe.
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: cảm ơn câu hỏi của con. Nói chung bộ đội thì cái mà trong cái giai đoạn chiến đấu các cuộc chiến đấu nói chung và cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới ở phía Bắc của tổ quốc nói riêng thì mỗi 1 cuộc chiến đấu thì nó có 1 cái gian khổ khó khăn và ác liệt khác nhau, cuộc chiến đấu, cuộc kháng chiến như vậy là chống Pháp thì nó có cái gian khổ ác liệt hi sinh khác, của chống Mỹ nó có gian khổ ác liệt hi sinh khác và cái cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc thì nó có cái gian khổ ác liệt hi sinh khác nhau. Trong 5 năm trời mà ông được tham gia ở mặt trận Vị Xuyên thì có rất nhiều cái kỉ niệm, có rất nhiều các trận đánh mà để lại trong cái tâm trí của người lính nói chung, cá nhân ông nói riêng thì nó có những cái không thể không bao giờ quên được. Điểm lại một số cái trận như vậy là để các cháu có thể hình dung ví dụ như cái trận ngày 12 tháng 7 năm 1984, mà trên các trang mạng mà bây giờ người ta gọi là chiến dịch MB84. Thì cái chiến dịch này như vậy là ta tiến công để giải phóng 1 số cao điểm mà Trung Quốc đã chiếm đóng ở trên đất của ta như cao điểm 1509, cao điểm 772, cao điểm 685, cao điểm 233, cao điểm 400, cao điểm 1030 ở bên Minh Tân (của Vị Xuyên cũ trước đây) thì phải nói là những ngày chiến đấu rất là ác liệt mà trong cái điều kiện lúc bấy giờ rất là khó khăn. Công tác bảo đảm, vận tải, phục vụ rồi thì như vậy là mọi cái công tác bảo đảm rất là khó khăn, rất là vất vả thế nên là cái ngày hôm đấy, chiến dịch đấy thì bộ đội ta hy sinh rất nhiều trên dưới cả ngàn liệt sĩ. Thế cho nên là bây giờ được gọi là ngày Giỗ Trận Vị Xuyên. Đấy là một trong những cái hoặc là như vậy là cái chiến dịch M1, trung đoàn 567 của sư đoàn 322, sư đoàn 26 ở bên Cao Bằng sang chi viện cho mặt trận Vị Xuyên năm 1985 trận 31 tháng 5 là đã đánh thắng và giữ được cao điểm A6B. Một trong những trận mà sau này Trung Quốc cũng phải là sau hơn chục ngày tiến công nhưng không thể lấy lại được, thất bại của Trung Quốc như vậy đó là một trong những trận và còn rất nhiều những trận ác liệt nhưng mà ông chỉ điểm hai cái nổi bật còn rất nhiều trận và đặc biệt nhất là một trong những cái chiến dịch, cha ông gọi là “chiến dịch vây, lấn, tấn, triệt, diệt” ở cao điểm 685 từ cuối năm 1984 sang đầu năm 1985 mà nếu các cháu bây giờ có cái điều kiện có thể lên cái đền thờ ở cao điểm 468 nhìn sang đấy thì cái cao điểm núi đá nhọn nhọn đấy là cao điểm 685. Thì trước đây những cái năm chiến đấu gọi là nó “trắng” ,hỏa lực nó bắn coi như nó không có cây cối gì nó trắng như vôi, thế cho nên bộ đội ta còn gọi là “lò vôi thế kỉ” đấy là một cái dấu ấn của chiến tranh, nó ác liệt như vậy và chúng ta cũng hy sinh khá nhiều, dành giật và đấy thì đơn vị của ông sản sinh ra 1 tập thể có 2 cá nhân anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. 1 là tiểu đoàn 4, tiểu đoàn bộ binh của trung đoàn 153 được đảng và nhà nước tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang trong thời kì bảo vệ tổ quốc. 2 là anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh thì anh ấy là cán bộ, trung đội trưởng của trung đội 2 của đại đội 5, tiểu đoàn 8 của trung đoàn 806 thì anh ấy như vậy là chỉ huy bộ đội có 1 trung đội thôi nhưng mà lực lượng trung đội đấy có khoảng nếu như biên chế đủ thì có 30 người nhưng mà trong chiến đấu thì không bao giờ đủ 30 người, chỉ khoảng hơn 20 người. Mà đánh lui như vậy là 1 ngày cùng phải đánh lui 7 trận tiến công của đại đội địch mà một đại đội là hơn trăm người. Anh ấy bị thương 3 lần, xong rồi đưa về được như vậy đến cái chỗ trạm phẫu tiền phương của đơn vị sau này anh ấy hy sinh. Hy sinh vào đúng đêm 29 tết. Và trong cái quá trình chiến đấu thì anh ấy có một cái lúc giữa 2 địch nó tiến công thì nó có cái khoảng, các cháu hình dung là khi mà địch nó tiến công khi mà nó không thắng nữa thì nó buộc nó phải lùi ra để nó củng cố lại lực lượng, bổ sung them quân, tăng thêm đạn dược,…. Sau đó nó lại tổ chức thêm đợt tiến công lần tiếp theo thì giữa hai cái lần tấn công ấy thì về phía ta thì sau khi như vậy củng cố xong thì còn cái thời gian để sẵn sàng đánh địch. Thì trong cái thời gian ấy thì anh có khắc lên báng súng cái khẩu hiệu “Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử” rồi sau này mới trở thành lời thề giữ nước của lính Vị Xuyên. Bây giờ được khắc lên cái bia đá ở trên chỗ đền các Anh hùng liệt sĩ Mặt trận Vị Xuyên, nằm trên Điểm cao 468.Tiếp là anh hùng liệt sĩ Lê Trần Mãn anh là người Thanh Hóa anh y tá Đại Đội 7 Tiểu Đoàn 5.Khi chiến đấu ở trên cao điểm E4 của 685 thì địch tấn công nhiều lần nhiều ngày bộ đội ta thương vong khá nhiều không còn đủ sức giữ trận địa.Trong một lần địch lên tiến công cắm cờ trên đỉnh E4 của cao điểm 685 anh đã cùng 1 chiến sĩ thông tin gọi điện về sở chỉ huy của sư đoàn xin pháo binh của ta bắn trùm lên trận địa đẩy lùi quân địch.Bắn pháo trùm lên thì bắn vào mình.Khi nhận được thông tin bắn trùm lên tọa đọa trên bản đồ khi nhìn thấy như vậy gọi bắn vào tọa độ đó thì cả sư đoàn cả sở chỉ huy phải lặng đi vì bắn vào đó là bắn vào đồng đội mình,bắn vào người của mình nhưng vì muốn giữa được đất và trận địa bắt buộc phải sử dụng hỏa lực sau đó anh hi sinh khi anh hi sinh anh đã thu được 1 cái cờ của Trung Quốc.Đó là những tấm gương chiến đấu dũng cảm và hi sinh anh dũng và sau này thì anh Lê Trần Mãn đã được truy tặng anh hùng lực lượng vũ trang và có cái câu khi các ông chiến đấu không phải gọi là pháo bắn vào điểm A và điểm B mà phải gọi theo kí hiệu để gọi là yếu tố bí mật gọi là mưa rào trên đỉnh E4 tức là pháo bắn nhiều vào tất đấy.Còn rất nhiều người,như anh Nguyễn Xuân Thuyên anh là tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn 8 của trung đoàn 149 khi đánh ở cao điểm 300 trận 15 tháng 1 năm 1985 thì tiểu đoàn anh nhận nhiệm vụ đánh ở cao điểm 300 khi mà giao nhiệm vụ cho chiến sĩ cấp dưới của mình thì anh tuyên bố là”Giặc này phải đánh,không thắng không về” Trong trận đấy chúng ta giành được lấy được chốt nhưng sau là không giữ được,trong trận đấy anh Nguyễn Xuân Thuyên cũng hi sinh và rất nhiều các đồng chí khác cũng hi sinh. Cái thứ 3 là cái thời gian dài hơn sau các cuộc kháng chiến chống Pháp.Chống Pháp 9 năm Biên giới Phía Bắc là 10 năm có 3 cái điểm mà ông muốn nhắc.Cái tiếp là Mặt Trận Vị Xuyên rất hẹp khoảng 20km số mà chúng ta phải huy động lực lượng lớn hi sinh là hơn 4 ngàn liệt sĩ trên 9 ngàn thương binh con số không phải là ít hiện nay tìm kiếm quy tập về đến nghĩa trang Vị Xuyên mới được 2 ngàn vẫn còn 1 ngàn nữa trên Biên Giới vẫn đang tìm kiếm.Ông xin nói với các cháu như thế để các cháu hình dung để biết được là trước đây thế hệ ông cha mình vất vả gian khổ hi sinh. Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: thế nên bây giờ ông muốn nói với các cháu, với các con như thế này, thời đại của các cháu là thời đại khoa học kĩ thuật, thời đại 4.0 rồi bây giờ công nghệ phát triển thế thì có thể như vậy trên các trang mạng thì như vậy là nên tìm hiểu thêm để biết được như vậy là cái lịch sử rồi cái cuộc sống của mình hiện tại bây giờ là hòa bình, tự do, ấm no, hạnh phúc. Nên cuộc sống hiện nay là đấy thì các con các cháu phải có cái trách nhiệm vì đấy là xương máu của cha ông mình đổ ra như thế mới được độc lập, tự do, mới được như vậy là hòa bình phát triển thì ông xin nói lại các cháu cái thời các ông ấy thì như vậy tất nhiên là nó gian khổ mà nó ác liệt thế mà nhất là như vậy là các thế hệ trước nữa thì là sống trong cái giai đoạn bị thực dân, đế quốc xâm chiếm rồi thì áp bức, bóc lột thì nó còn khổ hơn nhiều so với bây giờ. Mình được tự do, được học tập, được đào tạo thì các cháu phải cố gắng học tập cho nó thật tốt, trao dồi đạo đức, tác phong rồi thì rèn luyện sức khỏe để có như vậy là tri thức khoa học cũng như là để phát triển kinh tế gia đình cũng như là xây dựng quê hương đất nước và giữ gìn cái hòa bình cũng là giữ gìn cái thành quả và xương máu của cha ông đã đổ xuống
Lương Huyền Trang: Vâng. Con xin cảm ơn ông
Ngạc Long Định: Con xin cảm ơn câu chuyện của ông
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: Chúc các con, các cháu với gia đình mạnh khỏe này, vui vẻ này, học tập thành đạt con ngoan trò giỏi nhá
Ngạc Long Định: Qua câu chuyện trên con xin phép cảm ơn ông, bọn con vô cùng biết ơn. Tuy rằng là bọn con không phải trải qua trực tiếp nhưng bọn con xin nói một lời cảm ơn khi ông cùng với đồng đội của mình đã dang tay ra bảo vệ bọn con để bọn con có một tương lại tươi đẹp, có cơ hội được học tập, có cơ hội được tìm hiểu về tương lai của mình, có cơ hội để tìm hiểu cuộc sống cũng như là đã biết được rằng là trên mảnh đất này vẫn còn đó những anh hùng đã nằm lại nơi đây để cho bọn con có một tương lai tươi đẹp. Con xin cảm ơn
Cựu chiến binh Hoàng Thế Cương: Ông cũng mong rằng thế hệ của các con không phải cầm súng ra trận nữa mà chỉ có làm cái nhiệm vụ là phát triển và giữ gìn hòa bình của đất nước nhá. Chúc sức khỏe học tập thật tốt. Ông cảm ơn tất cả.



