24- Giấc mơ của người mẹ
Sau khi bài thơ được công bố trên Báo Thanh niên và Tạp chí Văn nghệ Quân đội, tôi đưa lên trang blog cá nhân cũng như Facebook. Điều khá bất ngờ là chỉ một thời gian ngắn, tôi nhận được bài viết của một trang blog với nội dung sau:
"Tôi nhớ hình tượng bầy hươu trong bài thơ Thời đất nước gian lao của anh Nguyễn Việt Chiến đăng trên Báo Thanh Niên, đã đưa tôi trở lại với một hồi ức nhỏ, cách đây mấy chục năm. Vào dịp giáp tết năm Ất Mão (đầu 1976), gia đình tôi có tổ chức một cuộc "hồi hương" khá ngoạn mục cho người anh trai lớn của tôi, là bộ đội hy sinh ở Trường Sơn năm 1972, vào cái mùa hè đỏ lửa bởi bom bi - B52 - trải thảm của máy bay Mỹ. Anh tôi hy sinh ở tuổi 31, nhưng vẫn còn "con trai" (chưa vợ). Mấy năm sau khi anh tôi hy sinh, trong một giấc mơ, mẹ tôi thấy anh tôi hiện về trong mơ, thưa với mẹ: "Con đang nằm ở đây bên đồng đội, vui, nhưng không được yên... xin mẹ hãy đưa con về quê hương... bên các cụ... để con được... trà nước phục vụ tổ tiên...". Mẹ tôi kể lại giấc mơ cho mọi người trong gia đình. Để làm yên lòng mẹ, hai người anh (một anh trai, một anh rể) của tôi, lúc đó đều còn trong quân ngũ đã cùng cắt phép, lên đường vào Nghĩa trang Trường Sơn để đưa hài cốt anh tôi về. Thời đó, đường sắt Thống Nhất chưa thông, tàu xe đi lại cực kỳ khó khăn, xe lửa chỉ tới Vinh... mà Nghĩa trang Trường Sơn thì ở bờ nam sông Bến Hải, trên thượng nguồn. Buổi chiều, hai người anh của tôi tới thăm nghĩa trang. Lúc đó Nghĩa trang Trường Sơn mới hình thành nên còn sơ sài lắm. Sau khi xác định được chính xác vị trí mộ, các anh đã đi thắp hương, khấn cầu, xin phép không thiếu một đồng đội nào hiện diện ở nghĩa trang, để xin cho anh tôi được "hồi hương". Sau đó, hai người ra rừng nghỉ ngơi, ăn cơm nắm chờ nửa đêm tiến hành công việc, vì theo duy tâm việc bốc mộ phải tiến hành vào ban đêm để tránh ánh sáng mặt trời. Đến nửa đêm, hai anh tôi vào cuộc, việc lật được cái nấm bê tông xây bên trên không có gì là khó, móng khá nông, lối đi chưa có lát gạch đá. Nhưng khi vừa đào hết thép xẻng đầu tiên thì, ôi thôi, cơ man nào là kiến lửa bu vào "tấn công", khiến hai anh em phải thay nhau mỗi người đào dăm ba phút lại phải nhảy ra vuốt mặt, tay chân, rũ quần áo gạt kiến... thảo nào giấc mơ nói về sự "vui" mà không "yên" của anh tôi là như vậy. Mãi tới hơn 3 giờ sáng thì hai anh mới gói xong mẩu xương cuối cùng của người anh hy sinh, cho vào ba lô mang ra cánh rừng để lần về bờ sông Bến Hải. Lạ thay, khi hai anh đi tắt qua chỗ hàng rào nghĩa trang bị đổ gãy thì bất ngờ một con hươu rất to sừng sững đứng chắn giữa đường mòn ngay trước mặt. Trong đêm tối, cái bóng của con hươu trùm lên kỳ lạ. Như phản xạ của người lính thời chiến, anh rể tôi là sĩ quan quân đội, rút khẩu K54 định bắn, nhưng anh trai tôi đã kịp thời ngăn lại: "Đừng... biết đâu nó ra chào... tạm biệt anh chúng mình đấy!". Vừa dứt lời thì chú hươu ngửa cổ be lên 3 tiếng và lững thững nhường đường cho hai người đi. Ra tới bờ sông, hai anh đã gặp ngay chiếc xe ô tô của bộ đội đi lấy quân trang, họ cho hai anh đi nhờ ra Đồng Hới. Vừa xuống xe lại gặp ngay một xe tải khác từ Đồng Hới đi Vinh. Vào ga Vinh thì cũng là lúc chuyến tàu đi Hà Nội đang từ từ chuyển bánh. Chuyến đưa anh tôi "hồi hương" vì thế chỉ có một ngày một đêm là tới ga Hàng Cỏ rồi. Như có phép lạ, theo tính toán, hai anh phải đi từ 7 tới 10 ngày mới hoàn tất công việc. Thế mà chỉ 3 ngày 4 đêm, cả đi lẫn về, di cốt của anh cả tôi đã về tới gốc sấu trước cửa căn hộ số nhà 22 phố Tràng Thi, Hà Nội mà thời thơ ấu, học Trường Bưởi thập niên 1950, anh trai tôi đã từng sống. Nghe hai anh tôi kể lại chuyện con hươu và chuyến đi may mắn đã lâu, tưởng đâu đã rơi vào quên lãng, nay thấy anh Nguyễn Việt Chiến tả "bầy hươu bị săn đuổi" trong bài thơ lại còn "gác sừng lên người bạn vô danh" đã làm tôi thực sự xúc động. Xin phép nhà thơ Nguyễn Việt Chiến được post bài thơ đó lên đây để mọi người cùng thưởng lãm. Với niềm tin một bài thơ đặc sắc như thế sẽ sống mãi trong lòng độc giả"…



