Cựu chiến binh

24 Giờ Ở "Cửa Ngõ Địa Ngục" X-Ray

Chiến trường Ia Drăng (thung lũng Drăng) vào tháng 11 năm 1965 là một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đây là nơi diễn ra trận đánh quy ước đầu tiên giữa quân đội chính quy Việt Nam (Sư đoàn 304 và 320) và quân đội Mỹ (Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1). Bãi đáp X-Ray, nơi mà 24 giờ đồng hồ dài dằng dặc như cả một kiếp người.

Hải Phòng29/03/2026Phạm Thị Hạnh (xã Khúc Thừa Dụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con biết không, cái tên "X-Ray" nghe thì hào nhoáng, nhưng thực chất nó chỉ là một khoảng đất trống nhỏ xíu, bao quanh bởi cỏ tranh cao lút đầu người và những gò mối khổng lồ dưới chân núi Chư Pông.

Sáng ngày 14 tháng 11 năm ấy, khi tiếng động cơ trực thăng Huey gầm rú xé toạc sự yên tĩnh của đại ngàn, tôi đang nằm ép mình trong một bụi rậm, mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt cay xè. Những chiếc trực thăng Mỹ hạ cánh, bụi mù mịt, lính Kỵ binh không vận nhảy xuống, súng lăm lăm. Họ trẻ lắm, cũng trạc tuổi như chúng tôi, da trắng, mắt xanh, nhưng gương mặt đầy vẻ hoang mang trước cái nóng hầm hập của rừng già.

Tôi nhớ về người đồng đội tên Thành. Thành vừa cưới vợ được một tuần thì lên đường vào Nam. Cậu ấy có một chiếc gương nhỏ xíu hay dắt ở túi áo ngực, bảo là để "soi cho thấy mặt vợ mỗi khi nhớ". Khi quân Mỹ đổ bộ, Thành và tôi nằm sát nhau bên một gò mối. Đạn đại liên từ trực thăng Mỹ cày xới mặt đất ngay sát tai chúng tôi, đất đá bắn tung tóe vào mặt.

Thành quay sang nhìn tôi, miệng lắp bắp: "Anh ơi, nó đông quá!". Nhưng rồi, khi thấy bóng áo rằn ri của lính Mỹ tiến sát, Thành không run nữa. Cậu ấy bật dậy, gào lên một tiếng xé lòng rồi nổ súng. Hai bên chỉ cách nhau chưa đầy 10 mét. Đó không còn là một trận đánh xa xôi qua ống nhòm nữa, mà là cuộc vật lộn sinh tồn. Tôi thấy rõ vẻ kinh hoàng trong mắt người lính Mỹ đối diện khi cậu ta ngã xuống, và tôi cũng thấy máu đỏ thấm đẫm chiếc túi áo ngực của Thành – nơi đặt chiếc gương có hình người vợ trẻ.

Đêm xuống ở X-Ray mới thực sự là địa ngục. Bầu trời bị xé nát bởi những quả pháo sáng hỏa châu. Ánh sáng của chúng cứ chao đảo, tạo nên những bóng ma trập trùng trên vách núi. Không ai dám ngủ. Một tiếng lá rụng, một tiếng bẻ cành cũng làm tim ta bắn ra khỏi lồng ngực. Quân ta và quân Mỹ nằm xen kẽ nhau, có những lúc chỉ cách nhau một lùm cây.

Tôi nghe thấy tiếng lính Mỹ khóc. Phải, họ khóc và gọi mẹ bằng thứ ngôn ngữ mà tôi không hiểu, nhưng âm điệu đau đớn thì giống hệt tiếng gọi mẹ của những chiến sĩ ta khi lâm chung. Giữa cái chết, mọi ngôn ngữ đều trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.

Đỉnh điểm là lúc Trung tá Hal Mooregọi "Mũi tên gãy". Bom Napalm dội xuống. Con có hình dung được không? Một biển lửa khổng lồ nuốt chửng tất cả. Lửa cháy trên cây rừng, lửa cháy trên áo quần, và lửa cháy cả trên da thịt người. Tôi đã thấy những người lính Mỹ bị chính bom của phe mình thiêu sống, họ chạy như những ngọn đuốc sống giữa rừng già rồi ngã gục. Phía bên tôi, nhiều đồng đội cũng không kịp tránh, họ nằm lại trong tư thế vẫn đang ôm chặt khẩu súng, thân thể hóa thành than đen nhưng tay vẫn không rời trận địa.

Sáng hôm sau, khi tiếng súng thưa dần, tôi bò lại gần chỗ Thành nằm. Chiếc gương nhỏ của cậu ấy đã vỡ nát, mảnh kính găm vào tấm ảnh cưới thấm máu khô tâm. Tôi nhặt mảnh kính ấy lên, nước mắt trào ra hòa cùng bụi đường.

24 giờ ở X-Ray đã biến những chàng trai đầy hoài bão thành những người lính già cỗi chỉ sau một đêm. Chúng tôi thắng, hay họ thắng? Khi đứng giữa cái thung lũng đầy xác người và mùi khói khét lẹt ấy, tôi chỉ biết rằng đất mẹ Tây Nguyên đã phải gánh chịu quá nhiều nỗi đau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn