242. Đánh như đi dạo
Tôi suy nghĩ miên man. Nhìn về phía sau, đường chân trời đã ửng sáng, chắc là các loại hỏa pháo sắp phát hỏa. Bao giờ cũng vậy, cũng là màn tiền pháo hậu xung mà chúng tôi đã thuộc nằm lòng.
Quả đúng vậy, các cỡ pháo phía sau thay nhau phát hoả. Lúc đầu còn rời rạc khoan thai, sau rền vang như sấm dậy, không phân biệt được đâu là pháo nọ pháo kia. Tất cả cứ hoà lẫn vào nhau như một giàn đại hợp xướng của lửa và bão.
Tiếng những viên đạn xé gió bay vun vút sang đất Khmer Đỏ. Những cột khói bốc cao, những mái nhà sụp đổ.
Trời đã sáng hẳn, mọi quan sát rất rõ. Không ngờ tối qua đơn vị đã tiếp cận sang gần khu vực được phân công đánh chiếm mà lính ta gọi là Bồ Quách, đã thấy đường quốc lộ 1 trải dài phía trước.
Pháo đã thôi bắn, bộ binh bắt đầu vận động. Quấn điếu thuốc rê rít một hơi dài, tôi lom khom với khẩu AK trong tay, chạy lúp xúp theo đội hình. Quái lạ, tối qua còn nghe Khmer Đỏ bắn cầm canh, mà giờ không thấy chúng có phản ứng gì cả?
Đánh đấm gì mà cứ như đi dạo thế này? Bên cánh trái, các tiểu đoàn bạn được lệnh đánh thọc sâu nên mau chóng vận động, vượt qua đội hình chúng tôi.
Quốc lộ 1 đây rồi, con đường liên vận quốc tế đây rồi! Hai bên đường, những dãy nhà sàn sàn sát nhau, rêu phong mốc thếch. Dân đã bị lùa đi nơi khác, chỉ có hầm hố đào sát xung quanh. Có những hầm bị trúng pháo văng tung nắp nhưng tuyệt nhiên không thấy xác chết nào cả.
Có lẽ trận tấn công đã bị lộ nên chúng rút hết vào sâu bên trong. Ánh đèn xe hồi khuya chắc là chúng chở quân rút chạy. Chúng tôi triển khai chốt dọc hai bên lộ 1, có sẵn hầm hào của Khmer Đỏ nên khỏi cần đào bới gì cả.
Quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốcTiếng súng sâu phía trong bỗng rộ lên. Các loại hỏa lực của cả đôi bên đều phát huy hết uy lực. Đụng lớn rồi! Có tiếng động cơ xe tăng ì ì từ hướng cửa khẩu Mộc Bài. Pháo tăng bắt đầu phát hỏa, bắn sâu vào các phum phía trong nội địa địch.
Một lát sau vận tải trung đoàn khiêng thương binh, liệt sĩ từ phía trong đi ra, đặt trên lộ nghỉ giải lao. Tôi lật một chiếc võng: thằng Tỉnh "phạch" bạn tôi người cứng đơ, mắt mở trừng trừng. Chắc nó bị ngâm nước quá lâu.
Anh em vận tải cho biết tiểu đoàn 4 bị vây, mãi mới phá vây được để đưa anh em ra. Tôi vuốt mắt cho nó mà mãi không nhắm được. Tỉnh ơi thôi về nhà trước đi! Có lẽ chúng tao cũng theo mày về thôi. Thanh thản bình an Tỉnh nhé!
Sáu giờ tối. Lệnh rút lui được truyền xuống từng đơn vị. Tiểu đoàn tôi rút sau cùng. Lệnh phải đảm bảo rút trong bí mật, tuy nhiên chừng 15 phút sau bọn Khmer Đỏ bắn pháo đuổi theo. Quân ta rút hơi lộn xộn.
Cũng may trời sụp tối rất nhanh nên bọn trinh sát pháo địch không phát hiện được. Chúng chỉ bắn hú họa dăm trái rồi dừng.
Chúng tôi đã vượt biên như thế, không passport, không hộ chiếu, chỉ có trái tim trong ngực, khẩu súng trên vai và sức trai vô tư hai mươi mười tám. Tính ra cả một chiến dịch mà chúng tôi không tốn một viên đạn nào, chỉ trừ mấy viên bắn gà, bắn chim. Có đụng địch đâu mà bắn?



