Bài viết

244. Viết về Anh hùng Lê Thị Bạch Cát: Người nữ tự vệ hiên ngang ngã xuống bên thành cầu Công Lý, viết nên khúc tráng ca bất tử của biệt động Sài Gòn

Viết về Anh hùng Lê Thị Bạch Cát: Người nữ tự vệ hiên ngang ngã xuống bên thành cầu Công Lý, viết nên khúc tráng ca bất tử của biệt động Sài Gòn

TP. Hồ Chí Minh08/07/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Bạch Cát sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, lớn lên trở thành một cô gái miền Nam duyên dáng, thông minh nhưng mang trong mình dòng máu quả cảm vô song. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, chị vinh dự được giao trọng trách làm Tiểu đội trưởng đội tự vệ nữ Lê Thị Riêng — lực lượng biệt động thành mũi nhọn có nhiệm vụ đánh chiếm và giữ vững các vị trí chiến lược ngay giữa lòng thủ đô Sài Gòn của ngụy quyền.

Trận chiến giữ cầu Công Lý (tuyến đường độc đạo từ sân bay vào trung tâm thành phố) là một trong những điểm nóng khốc liệt nhất của chiến dịch năm ấy. Tiểu đội của Lê Thị Bạch Cát đã mưu trí giả trang, bất ngờ nổ súng tiêu diệt trạm gác địch, chiếm lĩnh trận địa thành cầu để tạo bàn đạp cho quân ta tiến công. Ngay lập tức, ngụy quyền Sài Gòn điên cuồng điều động xe bọc thép lội nước và cả một đại đội lính thủy đánh bộ hung hãn đến vây ráp hòng tái chiếm vị trí bằng mọi giá.

Trận đánh giằng co diễn ra vô cùng đẫm máu suốt hai ngày đêm liên tục giữa lòng phố thị. Dưới làn mưa bom và đạn pháo dập sập từng mảng bê tông thành cầu, Lê Thị Bạch Cát cùng các đồng chí nữ du kích đã kiên cường bám trụ, đánh lui hàng chục đợt tiến công của giặc. Từng người chị em, từng đồng chí thân yêu trong tiểu đội của chị lần lượt trúng đạn và anh dũng ngã xuống ngay trên mặt cầu đẫm máu. Đến loạt đạn cuối cùng, bản thân chị Bạch Cát cũng bị thương nặng ở chân, không thể đứng vững, chị phải tựa lưng vào thành cầu lạnh ngắt.

Khi khẩu súng ngắn trên tay hết sạch đạn, quân địch lăm lăm tay súng ập đến bao vây, định bắt sống người nữ tiểu đội trưởng nhỏ nhắn để tra tấn. Trong khoảnh khắc ấy, Lê Thị Bạch Cát không hề tỏ ra sợ hãi, chị hiên ngang gượng đứng thẳng dậy bằng một chân lành lặn, vứt khẩu súng không còn đạn xuống dòng sông Sài Gòn sâu thẳm để quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc. Chị nhìn thẳng vào mặt những tên lính ngụy, hô vang những lời đanh thép lên án cuộc chiến tranh nghĩa địa trước khi bị loạt đạn tàn bạo của giặc sát hại. Sự hy sinh hiên ngang của chị bên thành cầu Công Lý đã trở thành một khúc tráng ca bất tử, gieo vào lòng người dân Sài Gòn niềm tự hào sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn