Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

247. Trận đầu - Nỗi day dứt khôn nguôi

Hưng Yên01/12/2025Đoàn trường THPT Phạm Quang Thẩm, xã Vũ Tiên, Hưng Yên (Đoàn trường THPT Phạm Quang Thẩm, xã Vũ Tiên, Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đầu - Nỗi day dứt khôn nguôi

Anh Thường, trung đội trưởng chạy phía trước, khẩu M79 cóc đĩnh đạc từng phát một. Đột nhiên tôi thấy anh bỗng ngã ngửa ra, đưa tay ôm cổ la: Chúng mày ơi, tao bị thương rồi, cứu tao với!

Cách tôi chừng 15 m, nghe rõ mồn một nhưng tôi không dám lên. Một lúc sau không thấy anh kêu nữa, chắc anh đã hi sinh vì mất máu.

Tụi Khmer Đỏ có một khẩu trung liên ém sẵn bên sườn đại đội, mấy ngày qua không ai phát hiện ra, để bây giờ nó phát huy hiệu quả thật ghê gớm.

Cả tiểu đoàn hầu như tê liệt vì nó. Tôi ngẩng lên quan sát, thấy khẩu 12,7mm phối thuộc bị bắn áp chế. Bộ đội bỏ cả súng trên ruộng chạy thối lui. Tôi dùng hai tay nắm vào bụi lúa trước mặt kéo người tịnh tiến. Quả thật chưa bắn được phát nào.

Khắp cánh đồng mênh mông đây đó vang lên tiếng gọi: y tá đâu, y tá đâu? Lính ta thương vong nhiều quá! Nhìn anh y tá đại đội xổng người chạy trên mặt ruộng cứu chữa thương binh, bất kể pháo cối, tôi bỗng thấy mình thật hèn nhát và vô dụng.

Một thoáng xuất thần quên cả sợ hãi, tôi cũng đứng thẳng người trên ruộng, đưa AK ngang vai kéo từng điểm xạ dài, vừa bắn vừa vọt lên phía trước.

Tình hình Iran rất căng thẳng: UAV vừa sát hại một chỉ huy cấp cao Vệ binh IRGC - Quả bom chiến tranh đã xì khói?Tàu sân bay tiêm kích F-35 Mỹ cháy nổ khủng khiếp, Hải quân Mỹ ra quyết định nóng!NÓNG: MiG "cánh cụp cánh xòe" Ethiopia bị bắn hạ, phi công bị bắt sống - Lò lửa chiến sự mới

Đại đội qua phút lúng túng ban đầu, sốc lại đội hình. Pháo, cối các loại của sư đoàn tiếp tục bắn áp đảo. Chúng tôi bám địa hình, vận động lên sát địch. Bọn Khmer Đỏ núng dần, bỏ công sự vọt chạy.

Chết chúng mày rồi!

Bộ đội ào ào xốc tới, vừa gọi hàng vừa bắn găm, nhưng có lẽ gọi hàng cho có lệ, tiêu diệt là chủ yếu.

Cứ nghĩ đến tội ác mà bọn Khmer Đỏ gây ra cho đồng bào Bến Cầu, Tây Ninh đêm 24/9 vừa qua là bọn tôi lại sôi máu không tha. Vận động được chừng 3km, tiểu đoàn được lệnh dừng lại củng cố chốt chặn, đề phòng địch phản kích lấy xác đồng bọn.

Trận đánh đầu tiên trong đời đã để lại trong tôi những đan xen của lòng can đảm và sự hèn nhát. Không hèn sao được khi trung đội trưởng bị thương mà không dám lên cứu.

Nó không lãng mạn như trò chơi đánh trận giả của tuổi thơ. Nó khắc nghiệt và bi đát hơn nhiều. Tuy nhiên, nó cũng rèn cho mình dần trưởng thành, đúc rút được kinh nghiệm cho những trận đánh còn ở phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn