24.Người lính và cây đàn (Trường TH&THCS PHÙ LƯƠNG)
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, giữa bom đạn và hiểm nguy, có những khoảnh khắc rất đỗi bình yên – khi tiếng đàn cất lên giữa núi rừng. “Người lính và cây đàn” là câu chuyện về những phút giây như thế.
Trong một đơn vị hành quân trên tuyến đường rừng, có một người lính luôn mang theo bên mình một cây đàn nhỏ. Đó là kỷ vật anh mang theo từ quê nhà, là niềm an ủi giữa những ngày xa gia đình.
Sau mỗi chặng hành quân mệt mỏi, khi đơn vị dừng chân nghỉ ngơi, anh lại nhẹ nhàng lấy đàn ra gảy những giai điệu quen thuộc. Tiếng đàn vang lên giữa rừng sâu, ấm áp và da diết.
Đồng đội quây quần bên nhau, người hát, người lắng nghe. Những bài hát về quê hương, về mẹ, về ngày chiến thắng làm vơi đi nỗi nhớ và tiếp thêm niềm tin.
Có lần, giữa lúc nghỉ ngơi, tiếng đàn của anh vang lên đúng lúc mọi người đang mệt mỏi nhất. Nhờ đó, không khí trở nên vui vẻ hơn, ai nấy như quên đi gian khổ.
Trong một trận chiến, anh bị thương. Khi đồng đội dìu anh về phía sau, cây đàn vẫn được anh ôm chặt trong tay. Với anh, đó không chỉ là nhạc cụ, mà còn là người bạn, là nguồn động viên tinh thần.
Sau này, khi hòa bình lập lại, anh trở về quê hương. Cây đàn năm xưa vẫn còn đó, mang theo bao ký ức về một thời hoa lửa không thể nào quên.



