Mẹ Việt Nam Anh hùng

25. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ HÔN

TP. Hồ Chí Minh31/10/2025Đoàn xã Phú Mỹ Hưng (Đoàn xã Tân An Hội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bao năm rồi...mẹ vẫn ngóng trông con !..
Giọt nước mắt mỏi mòn giờ đã cạn
Chiến tranh xưa, nay lùi sâu dĩ vãng
Vết thương lòng, chạng vạng tuổi bách niên
Con vẫn nằm đâu, trên khắp mọi miền
Nơi rừng sâu hay triền sông nắng gió...
Mẹ thương con khi tuổi đời còn nhỏ
Vẫn một mình vò võ mãi biệt tăm...
Con linh thiêng hãy mách mẹ chỗ nằm !
Để đồng đội đến thăm...đưa về nhé .!.
Về quê ta trong vòng tay của mẹ !
Tiếng ru hời nhè nhẹ ấm nghe con !
Những vần thơ trong bài “Mẹ đợi con” của nhà thơ Võ Sơn Lâm đã khắc họa đậm nét hình ảnh của người mẹ Việt Nam anh hùng. Chắc hẳn trong chúng ta đã từng một lần nghe qua câu nói: “Không có tình cảm nào thiêng liêng bằng tình mẫu tử, không có nỗi đau nào bằng nỗi đau khi cốt nhục phân ly”. Chính chiến tranh đã tướt đoạt quyền làm mẹ của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng, và chỉ khi ở trong hoàn cảnh của các mẹ thì ta mới hiểu được nỗi đau vẹn phần. Tôi cảm thấy mình là một đứa trẻ may mắn, được sinh ra trong thời bình, được hưởng độc lập,
tự do, hạnh phúc và được trưởng thành trong vòng tay của mẹ cha. Tôi sẽ không bao giờ biết đến nỗi buồn đau của những người mẹ được mệnh danh là Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Cho đến một ngày (25/05/2019), một ngày tôi không bao giờ quên, ngày tôi được vinh hạnh đến thăm và trò chuyện cùng Mẹ Nguyễn Thị Hôn (1926). Mẹ là minh chứng sống sau chiến tranh mất đi hai người con trai mang nặng đẻ đau, mẹ đã cho tôi cảm xúc đau thương cay xé lòng mà lần đầu tôi cảm nhận được. Những giọt lệ trên đôi gò má bé nhỏ của tôi như muốn nói với tôi rằng: “Con thương mẹ lắm mẹ ơi, sao mẹ có thể mạnh mẽ và kiên cường đến thế, giá như con được làm con của mẹ thì con sẽ thay các anh chăm sóc cho mẹ trong quảng đời còn lại”. Mẹ Nguyễn Thị Hôn sinh ra và trưởng thành trong thời chiến loạn, mẹ lập gia đình và hạ sinh 6 người con. Chồng mẹ là quân nhân tham gia cách mạng và đã trở về với cát bụi cách đây 12 năm về trước. Chú hai là bộ đội và bị giặc giết năm 1965; chú ba cũng cùng cảnh ngộ với chú hai (hi sinh năm 1967); chú tư mất khi còn rất nhỏ; cô năm hiện đang sống cùng mẹ, chăm sóc và phụng dưỡng mẹ, cô năm vẫn chưa lập gia đình; chú sáu sống cùng gia đình nhỏ của chú ở quận Thủ Đức và là một cảnh sát an ninh chuẩn mực; còn người con út là cô bảy hiện đang sống ở huyện Hóc Môn và có 1 người con trai cũng chạc tuổi của tôi (20 tuổi), bạn ấy rất hay về thăm ngoại mỗi dịp được nghỉ học, nên tôi đã nhận
mẹ Nguyễn Thị Hôn là bà ngoại nuôi vì tôi chạc tuổi cháu ngoại của mẹ, vậy là sau chuyến đi tôi đã có thêm một bà ngoại (bà ngoại ruột của tôi đã mất khi tôi chưa chào đời) và tôi rất vui khi có ngoại. Tôi sẽ mãi không quên hình ảnh lần đầu tiên tôi gặp ngoại: mái tóc ngoại bạc trắng như sương, mắt ngoại mờ đi trông thấy, khuôn mặt điểm đầy vết nhăn, dáng người lom khom ốm yếu, ngoại khập khiểng bước đi với đôi chân yếu ớt đầy run rẩy, đôi tay ngoại thì nào kém đôi chân, còn tai của ngoại thì không còn nghe rõ, trí nhớ ngoại cũng nhạt nhòa
theo năm tháng,… Tôi lặng người thoạt lâu nhìn ngoại âu yếm, ngoại đã hơn 90 tuổi, ở lứa tuổi hoàng hôn buông xuống, dù cho các biểu hiện của tuổi già có lên ngôi, dù cho sức khỏe và những cơn đau nhứt cứ gây khó khăn phiền hà cho ngoại nhưng ngoại vẫn vui vẻ mỗi ngày, ngoại không quan tâm đến “sự sống và cái chết”, ngoại nói một cách chất phát thật thà: “Còn sống được ngày nào thì cứ vui vẻ mà sống tiếp ngày ấy”. Tôi rất khâm phục ngoại, tôi ngồi xuống trò chiện cùng ngoại, tôi phải nói thật lớn tiếng thì ngoại mới nghe được, một lát sau cô
năm xong công việc ở sau vườn thì cùng lên uống trà trò chiện. Ngoại kể cho tôi nghe những lần gia đình chạy giặc, những kỉ niệm tải thuốc,… cho Việt cộng.
Chúng tôi trò chiện tâm sự thật lâu, mọi người đều vui vẻ và tôi còn được biết rằng ngoại đã uống thuốc tây và thuốc nam đã hơn 10 năm nay, mỗi ngày cô năm đều nấu thuốc và chăm sóc cho ngoại chén cơm bát nước. Nhà tôi cũng rất gần nhà ngoại (địa chỉ nhà ngoai: tổ 8, ấp Phú Lợi, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi, Tp.HCM), nên từ nay tôi có thể xuống chơi với ngoại và ăn cơm cùng ngoại như ngày hôm nay vậy
Một ngày dài đầy ý nghĩa nhưng ý nghĩa nhất là tôi đã có thêm bà ngoại. Tôi đã được nghe những câu chiện hay và ý nghĩa, hiểu thêm về chiến tranh và hiểu thêm về nỗi đau cũng như sự kiên cường bất khuất của những bà mẹ được mệnh danh là Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Tôi xin kính chúc cho những Bà mẹ Việt Nam anh hùng nói chung và ngoại tôi (mẹ Nguyễn Thị Hôn) nói riêng dồi dào sức khỏe, sống vui sống hạnh phúc cùng con cháu đến suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn