25 THÁNG 4 NĂM 1882 – NGÀY THÀNH HÀ NỘI DẬY SÓNG
Buổi sáng ngày 25 tháng 4 năm 1882.
Hà Nội chìm trong không khí căng thẳng.
Quân Pháp đã áp sát thành.
Trong thành, Tổng đốc Hoàng Diệu cùng các tướng sĩ chuẩn bị đối mặt với cuộc tấn công.
Ông hiểu rằng đây không phải là một cuộc giao tranh thông thường.
Nếu thành Hà Nội thất thủ, cánh cửa để quân Pháp mở rộng quyền kiểm soát ở Bắc Kỳ sẽ càng rộng hơn.
Vì vậy, Hoàng Diệu quyết định chống trả.
Quân Pháp sử dụng pháo binh và vũ khí hiện đại.
Quân ta chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn hơn rất nhiều.
Những tiếng súng, tiếng pháo vang lên giữa thành Hà Nội.
Hoàng Diệu trực tiếp đôn đốc việc phòng thủ.
Nhưng sức mạnh quân sự chênh lệch khiến tình hình ngày càng bất lợi.
Tường thành bị phá.
Quân Pháp tiến vào.
Các vị trí phòng thủ lần lượt bị chiếm.
Cuối cùng, thành Hà Nội thất thủ.
Nhưng điều đặc biệt nằm ở những phút sau đó.
Hoàng Diệu không tìm đường chạy trốn.
Ông không tìm cách thương lượng để bảo toàn tính mạng.
Ông chọn đối diện với trách nhiệm của mình.
Một vị quan được giao giữ thành đã không giữ được thành.
Với Hoàng Diệu, đó là một nỗi đau quá lớn.
Ông viết biểu tạ tội gửi triều đình rồi đi đến cái chết.
Ngày hôm đó, Hoàng Diệu đã trở thành biểu tượng của một thời đại mà lòng trung nghĩa được đặt lên trên sự sống cá nhân.
Ngày nay, chúng ta nhìn lại sự kiện ấy bằng góc nhìn của lịch sử.
Chúng ta hiểu rằng thất bại của Hoàng Diệu không thể chỉ được nhìn bằng kết quả của một trận đánh.
Bởi phía sau thất bại quân sự ấy là một thái độ không đầu hàng trước ngoại xâm.
Và chính thái độ ấy đã khiến tên tuổi Hoàng Diệu sống mãi.
Có những trận chiến được nhớ bởi người chiến thắng.
Nhưng cũng có những trận chiến được lịch sử ghi nhớ bởi cách một con người đối diện với thất bại.
Hoàng Diệu thuộc về những con người như thế.



