Bài viết

27

Đồng Nai11/06/2026đại (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 27: Cánh thư từ hậu phương

Năm 1972, giữa chiến trường miền Nam đầy bom đạn, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Phúc luôn mong chờ những lá thư từ quê nhà. Đối với anh và nhiều đồng đội, thư từ hậu phương không chỉ là tin tức gia đình mà còn là nguồn động viên tinh thần vô giá.

Mỗi khi đơn vị nhận được thư, cả khu lán lại rộn ràng. Những người lính quây quần bên nhau, đọc từng dòng chữ được viết bởi người thân nơi quê nhà. Có lá thư của mẹ, của người vợ trẻ, có lá thư của những đứa em còn đang đi học.

Phúc đặc biệt trân trọng những lá thư của mẹ. Trong thư, bà kể chuyện mùa màng, chuyện làng xóm và luôn dặn con phải giữ gìn sức khỏe. Dù cuộc sống ở quê còn nhiều khó khăn, bà luôn động viên con yên tâm chiến đấu.

Một lần, sau nhiều tháng không nhận được tin tức từ gia đình, Phúc vô cùng lo lắng. Đúng lúc ấy, anh nhận được một bức thư dài của mẹ. Bà viết rằng cả nhà đều khỏe mạnh và tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Lá thư ấy đã tiếp thêm cho anh sức mạnh để vượt qua những tháng ngày gian khổ. Trong một trận đánh lớn sau đó, Phúc chiến đấu rất dũng cảm và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Sau ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê hương, mang theo những cánh thư đã cũ. Mỗi lần đọc lại, anh như được sống lại những năm tháng chiến tranh đầy gian khó nhưng cũng chan chứa tình cảm.

Những cánh thư từ hậu phương đã trở thành cầu nối thiêng liêng giữa tiền tuyến và quê nhà, góp phần tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn cho những người lính trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn