Mẹ Việt Nam Anh hùng

275. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH

TP. Hồ Chí Minh23/12/2025Nguyễn Tường Lam (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Mọi người kể những câu chuyện xưa đã trở thành huyền thoại

Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi

Về người mẹ Việt Nam Anh Hùng đã quên mình

Gạt đi nước mắt tiễn con lên đường.”

(Nỗi đau giữa hòa bình)

Đi qua nhiều chiến tranh khắc nghiệt, đánh đổi đi bao nhiêu xương máu của dân mình. Ai cũng mang trong mình một nỗi niềm thương xót nhưng đau đớn nhất là người “ Mẹ Việt Nam anh hùng” một người anh hùng thầm lặng trong trang sử hào hùng đã trở thành “huyền thoại” của dân tộc Việt Nam. Chiến tranh đã đi qua gần nửa thế kỉ nhưng những đau thương mất mát ấy vẫn còn dai dẳng trong lòng người mẹ. Và mẹ - Nguyễn Thị Rành là biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên cường và tình mẫu tử thiêng liêng, đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho đất nước, để lại bài học vô giá cho các thế hệ mai sau.

Hình ảnh người mẹ gầy gò, đôi mắt ngấn lệ tiễn đưa con ra chiến trường cay đắng đau đớn đấy hay một người mẹ chờ đợi con về trong tiếng hò reo vui mừng của đất nước. Đó cũng chính là hình ảnh chân thực của mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Rành. Bà mẹ dũng sĩ quê hương đất thép thành đồng. Tại xã Phước Hiệp, Củ Chi (lúc chưa sáp nhập) là nơi chôn rau cắt rốn của mẹ cũng là nơi đặt cột mốc lịch sử vĩ đại của Việt Nam vẫn đang hằng ngày gìn giữ. Năm 1900 mẹ Nguyễn Thị Rành được sinh ra nhưng do ba mẹ mất sớm, mẹ phải tự bươn trải cuộc đời từ khi còn bé nhưng số phận trớ trêu mẹ bị tên Lý Hạnh ở Xóm Giữa kêu lính đến bắt về để trừ món nợ của ba mẹ khi mới 14 tuổi, lẽ ra tuổi đó phải được bao bọc trong tình yêu và học hỏi những điều mới lạ. Lớn lên mẹ bén duyên và lập gia đình cùng thầy giáo Nguyễn Văn Cầm ở ấp Bàu Công, xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An (lúc chưa sáp nhập). Lúc ấy, bà con láng giềng khen vợ thầy Cầm là mẹ Nguyễn Thị Rành “đẹp người, đẹp nết”. Từ đó mẹ phải chăm nom việc nhà, đảm việc nước. Lo từng bữa cơm manh áo cho gia đình vừa phải xem tình hình đất nước lúc bấy giờ. Trong năm chiến tranh hào hùng ấy, mẹ luôn làm tròn trách nhiệm với nước nhà, là người chí cốt với cách mạng “Một tấc không đi, một ly không rời”. Mẹ quyết không đi vào ấp chiến lược của địch mà ở lại xã Phước Hiệp đang chịu cảnh bom rơi, pháo chụp. Mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ nuôi dưỡng từng cán bộ, chiến sĩ, du kích địa phương và bày cách chỉ vẽ cho con cháu đánh giặc luôn giữ vững tinh thần không lùi bước trước kẻ thù. Mẹ cũng đóng góp phần công của mình vào hệ thống địa đạo Củ Chi. Mẹ miệt mài, nhẫn nhại đào hầm để có chỗ cư trú, thực hiện công cuộc chống phe địch thù. Nhưng có những lần mẹ bị bắt, lừa gạt, dụ dỗ, tra tấn dã man ép mẹ kêu gọi mọi người ra đầu hàng và ly khai cách mạng. Với tinh thần bảo vệ đất nước bất khuất mẹ không để ai dám lấy đi một tấc đất nào của quê hương mình. Nơi “Đất thép thành đồng” mẹ bám trụ giữ đất, nuôi dưỡng từng cán bộ, chiến sĩ hay ngay cả đội du kích nữ Củ Chi đến ngày toàn thắng.

“Một thời chiến tranh qua rồi mang cả con đi rồi

Chỉ có chim câu gửi về màu xanh chiếc áo

Viên đạn từ muôn hướng ghim vào trái tim mẹ

Mừng cho đất nước và đau cho mình.”

(Nỗi đau giữa hòa bình)

Mẹ có thể mạnh mẽ nuôi nấng,thực hiện toàn bộ trách nhiệm của mình với Tổ quốc nhưng may mắn đã không đến với cuộc đời của mẹ. Những đứa con mẹ đứt ruột,chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau đã không còn quay về với mẹ sau khi tiếng hò reo hòa bình được vang lên. Lòng mẹ “mừng” nhưng tim mẹ quặn thắt lại một mình ôm lấy những “viên đạn” hướng về tim mẹ. Lần lượt tám người con trai yêu quý của mẹ là các anh: Dúng, Sóc, Vé, Hè, Huội, Sướng, Nâng, Luông nằm lại sau chiến tranh mãi mãi, không còn về sau tiếng gọi của non sông. Một thời chiến tranh đã lấy đi con của mẹ là một cú sốc lớn nhưng mẹ quyết không để mình ngã quỵ, đất nước vẫn còn lâm nguy mẹ cũng quyết không từ bỏ một phút giây nào. “Nỗi đau người ở lại mấy ai thấu hiểu” mẹ cũng cắn răng, chịu đựng tiễn đưa cháu mình đi tiếp tục đánh giặc tiếp bước người cha, người chú, người cậu đã hy sinh trên chiến trường.

“Độc lập đổi bằng bao nhiêu xương máu

Hòa bình đổi bằng bao nhiêu nỗi đau.”

(Nỗi đau giữa hòa bình)

Và một lần nữa mẹ lại ôm trọn “nỗi đau” vào trong lòng mình, mẹ Nguyễn Thị Rành lại đau đớn tiễn đưa những người cháu của mình. Chỉ có người làm mẹ mới hiểu tình cảnh xé lòng này. Cả cuộc đời mình, mẹ dâng sức mình cho Tổ quốc, thực hiện tròn nhiệm vụ với nước nhà và mẹ kiên cường dũng cảm khi lần lượt tiễn đưa con mình cho Tổ quốc. Mẹ thương con nhưng mẹ cũng thương cho đất nước và thế hệ sau này. Để rồi nay thế hệ trẻ chúng ta có cách trang sách sử thi vẫn luôn sáng ngời mãi cùng với cột mốc lịch sử Việt Nam không thể nào đổi thay. Sự hy sinh và mất mát của mẹ không thể nào bù đắp hết được. Và bài hát “Nỗi đau giữa hòa bình” do nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung sáng tác cũng đã một phần nhấn mạnh một người mẹ Việt Nam anh hùng mạnh mẽ như mẹ Nguyễn Thị Rành.

Một gia đình gồm bốn thế hệ của mẹ đều tham gia đánh giặc cứu nước.Hai giai đoạn chống Pháp và chống Mỹ, mẹ cống hiến cho Tổ quốc 8 người con trai bao gồm anh Nguyễn Văn Dũng (1920-1947) - Xã đội trưởng xã Phước Hiệp; Nguyễn Văn Sóc (1926-1954) - Tiểu đội trưởng đặc công; Nguyễn Văn Vé (1932-1959); Nguyễn Văn Hè (1935-1967); Nguyễn Văn Huội (1938-1968); Nguyễn Văn Sướng (1939-1968); Nguyễn Văn Nâng (1940-1967); Nguyễn Văn Luông (1942-1969) và hai cháu: cháu nội Nguyễn Văn Rưng (1939-1967) - Tiểu đội phó; cháu ngoại Huỳnh Văn Cường (1948-1970). Suốt 22 năm từ năm 1947 đến năm 1969 mẹ vẫn nhớ thương con dù biết giờ đây “chỉ còn chim câu gửi về màu xanh chiếc áo”.

Nhằm tôn vinh công lao cao cả của mẹ, ngày 06 tháng 01 năm 1978, Chủ tịch nước và Quốc hội quyết định tuyên dương danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam” dành cho mẹ Nguyễn Thị Rành - bà mẹ dũng cảm với một lòng kiên trung với dân với nước. Rồi tuổi cao sức yếu mẹ đã mất vào ngày 26 tháng 01 năm 1979 nhưng dù thế những lịch sử mẹ mang lại vẫn vẹn nguyên được giữ trọn vẹn đến ngày hôm nay. Đến năm 1994, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đây là nét tôn vinh công lao của mẹ trong những tháng năm khổ tột cùng và sự hi sinh cao cả của mẹ. Để tưởng nhớ và luôn khắc ghi công lao to lớn của mẹ, tại đại hội Đại biểu phụ nữ thành phố nhiệm kỳ 2011-2016 đã thống nhất chọn công trình nhà tưởng niệm mang tên của mẹ- Nguyễn Thị Rành đây là một trong sáu công trình trọng điểm của Nghị quyết Đại hội phụ nữ thành phố lần thứ IX, nhiệm kỳ 2011-2016. Và mẹ vẫn được mọi người nhớ đến, tại chính quê hương của mình ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi (lúc chưa sáp nhập) công trình ấy được xây dựng. Là “Mẹ Việt Nam anh hùng- Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” Nguyễn Thị Rành tên của mẹ nằm cao trên công trình. Vào ngày 21/7/2012 bắt đầu đưa vào xây dựng đến ngày 31/01/2013 khánh thành công trình với tổng diện tích là 1.109,3 mét vuông bao gồm các hạng mục nhà tưởng niệm, nhà ở của gia đình má Tám Rành và sân vườn. Chi phí đầu tư lên đến 3,5 tỷ đồng, được cán bộ, hội viên Hội liên hiệp phụ nữ 24 quận, huyện (lúc chưa sáp nhập), các đơn vị và nhà hảo tâm đóng góp vào công trình đầy ý nghĩa này. Chính vì vậy, nét lịch sử mãnh liệt hùng mạnh vẫn luôn được nhớ đến cho tới tận bây giờ. Ngoài ra còn mang trong mình một ý nghĩa muốn giáo dục truyền thống yêu nước của phụ nữ Sài Gòn- Gia Định. Điểm sinh hoạt của nhân dân thành phố, địa chỉ đỏ, là nơi đến tham quan và học tập của nhân dân ở mọi miền trên đất nước. Từ đó ta thấy được giá trị to lớn của công trình này mang lại không chỉ nằm ở lòng yêu nước, còn hướng về giáo dục cho mọi người và là nơi góp phần xây dựng một nông thôn mới, một quê hương Củ Chi vẫn đang ngày một giàu đẹp hơn. Không những vậy tên của “ Bà mẹ dũng sĩ” còn được đặt cho trạm ý tế, tên trường học và tên đường kéo dài 20km. Một người mang công lao to lớn như mẹ Nguyễn Thị Rành xứng đáng được tôn vinh, trân trọng mãi mãi về sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn