Cựu chiến binh

275. Người Đại tá Nguyễn Minh Châu kiên trung hơn một thập kỷ giữ lửa phong trào cựu chiến binh

Lào Cai19/05/2026Lý Thị Thìn (ĐOÀN XÃ THƯỢNG HÀ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

275. Người Đại tá Nguyễn Minh Châu kiên trung hơn một thập kỷ giữ lửa phong trào cựu chiến binh

Từng đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, Đại tá Nguyễn Minh Châu — cựu chiến sĩ đặc công, nguyên Chủ tịch Hội Cựu chiến binh quận Ba Đình (cũ) không chỉ mang trong mình ký ức của một thời bom đạn, mà còn dành hơn một thập kỷ lặng thầm giữ lửa phong trào cựu chiến binh bằng tất cả tâm huyết và trách nhiệm với đồng đội, với thế hệ sau.

Khi tôi nhắc về thời khắc ngày 30/4/1975, ánh mắt đồng chí Châu chợt bừng sáng lên cái thần thái của một chiến sĩ đặc công năm nào. Với ông, ngày toàn thắng không phải là một cột mốc nằm yên trên trang sách, mà là những ký ức rực cháy từ thực tiễn gian khổ; là thành quả của ý chí sắt đá và biết bao hy sinh xương máu của đồng chí, đồng bào dồn nén qua những năm tháng kháng chiến trường kỳ.

Trong dòng hồi tưởng ấy, đồng chí chậm rãi đưa tôi ngược dòng thời gian về những ngày tháng Tư rực lửa. Thuở ấy, ông là chiến sĩ kiên trung thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 30, Trung đoàn 60, Sư đoàn 305. Với niềm tự hào sâu sắc, đồng chí nhắc lại lời dạy của Bác Hồ như một kim chỉ nam cho cả cuộc đời binh nghiệp: "Đặc công là công tác đặc biệt và làm nhiệm vụ đặc biệt".Chính từ sứ mệnh thiêng liêng đó, nghệ thuật tác chiến "Luồn sâu, đánh hiểm, đánh nở hoa trong lòng địch" đã hiện lên qua lời kể của ông như một bản hùng ca đầy bi tráng. Giữa lằn ranh sinh tử "ngàn cân treo sợi tóc", những người lính quả cảm vẫn âm thầm thâm nhập vào tận tim cốt kẻ thù, giáng những đòn chí mạng, bất ngờ làm quân địch kinh tâm động phách. Biết bao trận đánh vang dội trong kháng chiến đã trở thành minh chứng sống động cho tinh thần thép và sự mưu trí vô song của binh chủng tinh nhuệ này.

Thế nhưng, chiến thắng nào cũng có những nốt trầm đầy đau thương. Giọng ông chùng xuống đầy nghẹn ngào khi nhắc về những trận chiến tại cửa ngõ Sài Gòn. Để bảo vệ những nhịp cầu huyết mạch cho đại quân tiến vào, 52 người con ưu tú đã vĩnh viễn nằm lại tại cầu Rạch Chiếc khi ánh bình minh hòa bình chỉ còn cách trong gang tấc.

Những thân hình sạm đen khói súng ấy, đứng hiên ngang bảo vệ mạch máu giao thông cho xe tăng tiến thẳng vào Dinh Độc Lập, chính là một lát cắt nghệ thuật đầy ám ảnh.

Đó là sự hiện thân của tinh thần hy sinh vô danh nhưng vĩ đại, dệt nên bài ca đại thắng mùa Xuân rực rỡ cờ hoa. Để khắc ghi công ơn ấy, Đảng bộ, chính quyền và nhân dân địa phương đã trang trọng lập đền thờ các chiến sĩ đặc công hy sinh ngay tại chân cầu lịch sử này.

Chiến tranh dần lùi xa vào dĩ vãng, nhưng với ông Châu, bản chất tốt đẹp của người lính với nhiệm vụ bảo vệ thành quả cách mạng chưa bao giờ có hồi kết. Sau hành trình dài cống hiến qua nhiều đơn vị từ các lực lượng Đặc công, Hải quân đến Quân đoàn 2, Bộ Tham mưu/ Tổng cục Hậu cần, ông trở về với cuộc sống đời thường khi mái đầu đã điểm bạc.

Bộ quân phục màu xanh không đơn thuần là trang phục, mà là mảnh ghép ký ức vô giá, là niềm kiêu hãnh của một thời trai trẻ "không chọn việc nhẹ nhàng". Đó là sự lựa chọn của một thế hệ luôn tự hào với danh xưng Bộ đội Cụ Hồ. Ông tâm sự đầy xúc động: "Đó là danh hiệu cao quý mà nhân dân đã dành trọn tình yêu để đặt cho quân đội mình. Hiếm có quân đội nào trên thế giới được nhân dân yêu quý, tin cậy lấy tên gọi của vị lãnh tụ kính yêu để đặt cho như vậy".

hắc đến cơ duyên gắn bó với công tác Hội Cựu chiến binh, ánh mắt ông chợt ưu tư khi hồi tưởng về những biến động lịch sử cuối thập niên 80. Đối với vị cựu binh dày dạn kinh nghiệm ấy, sự đổ vỡ của Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu là bài học xương máu về sự lung lay ý chí dẫn đến tan rã niềm tin. Đó là điều mà các Cựu chiến binh luôn khắc cốt ghi tâm:

"Bài học của Liên Xô vẫn còn đó: Khi chỉ có vài trăm ngàn Đảng viên, họ đã làm nên Cách mạng Tháng Mười rung chuyển thế giới; khi có hơn 5 triệu Đảng viên, họ đã cứu loài người khỏi thảm họa phát xít; thế nhưng khi con số ấy lên đến hơn 20 triệu, tất cả lại tan rã. Đó là bài học đắt giá về sự khủng hoảng lòng tin... Những người lính năm xưa như chúng tôi nguyện không để điều đó xảy ra trên đất nước mình," đồng chí chia sẻ.

Ông cùng hàng triệu đồng đội luôn tâm niệm một chân lý thép: "Người lính có thể rời tay súng, nhưng tuyệt đối không bao giờ được phép rời bỏ trận địa tư tưởng". Chính vì lẽ đó, Hội Cựu chiến binh ra đời không chỉ là một tổ chức xã hội, mà còn là "tuyến phòng thủ" mới của những người con đã kinh qua lửa đạn. Tại đây, mỗi hội viên đều mang trên vai sứ mệnh thiêng liêng: "Khơi dậy và truyền lửa cho thế hệ trẻ về truyền thống lịch sử vẻ vang của Quân đội và đất nước". Đó là cách để những giá trị của quá khứ mãi luôn đồng hành cùng dòng chảy của tương lai.

Giờ đây, giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống thường nhật, ông Châu vẫn lặng lẽ viết tiếp cuộc hành trình đầy nghĩa tình bằng việc chăm lo cho đồng đội và gắn kết những tâm hồn từng đi qua khói lửa. Niềm tin sắt đá vào con đường dân tộc đã chọn chính là kim chỉ nam giúp ông giữ vững bản lĩnh của người chiến sĩ năm nào. Nhìn bóng dáng tận tụy ấy, tôi chợt nhận ra rằng có những người lính dù đã trút bỏ bộ quân phục để trở về với đời thường nhưng tâm hồn họ vẫn mãi là những pháo đài âm thầm canh giữ các giá trị cao đẹp giữa lòng thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn