Anh hùng Lực lượng vũ trang

276. NỮ AHLLVTNH NGUYỄN THỊ NÊ

TP. Hồ Chí Minh23/12/2025Nguyễn Đăng Khoa (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn phủ mờ bầu trời Nam Bộ, vẫn có những con người tỏa sáng như những vì sao dẫn lối cho cả một thế hệ. Nguyễn Thị Nê – người con gái của vùng đất thép Củ Chi (lúc chưa sáp nhập), là một trong những vì sao như thế. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, nơi năm anh chị em cùng dấn thân vào tuyến lửa, hai người mãi mãi không trở về, chị lớn lên với bản lĩnh kiên nghị của đất mẹ và niềm tin sắt son vào con đường giải phóng dân tộc.

Từ tháng 2 năm 1964, chị nhập ngũ và gắn bó trọn vẹn với Củ Chi (lúc chưa sáp nhập) – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lần nép mình xuống công sự, nơi từng thước đất đều thấm mồ hôi, nước mắt và cả máu của quân dân. Từ chiến sĩ du kích trở thành tiểu đội trưởng, đội trưởng nữ du kích 60 người rồi huyện đội phó huyện đội Nam Củ Chi, Nguyễn Thị Nê luôn là điểm tựa tinh thần của đồng đội. Ở chị có sự cứng cáp của một người chỉ huy, nhưng cũng có sự dịu dàng âm thầm làm ấm lòng những chiến sĩ trẻ trong những giờ phút mệt mỏi nhất.

Những chiến công chị lập nên khiến người đời sau không khỏi xúc động xen lẫn khâm phục. Hơn 100 trận chiến đấu, gần 500 tên địch bị tiêu diệt, trong đó có 200 lính Mỹ; 70 xe tăng, xe bọc thép và 5 khẩu pháo bị phá hủy. Riêng chị đã trực tiếp tiêu diệt 50 tên địch, phá hủy 4 xe tăng và 3 khẩu pháo. Những con số ấy không chỉ ghi nhận sức mạnh của một chiến sĩ mà còn khẳng định tầm vóc của một người con gái Việt Nam dám đối đầu với kẻ thù hùng mạnh. Mỗi chiến công của chị như khắc sâu vào sử thi hào hùng của dân tộc, làm rạng ngời hình ảnh người phụ nữ Củ Chi mạnh mẽ và kiên cường. Nhìn vào những thành tích ấy, ta không chỉ trân trọng mà còn dâng lên niềm tự hào sâu sắc, bởi Nguyễn Thị Nê đã chứng minh rằng bản lĩnh và lòng yêu nước có thể tạo nên những điều mà cả thời đại phải nghiêng mình kính phục.

Trong trận càn tháng 5 năm 1966 tại xã Phú Hòa Đông (lúc chưa sáp nhập), chị chỉ huy tổ ba người kiên cường trụ lại trước sức tấn công của cả một tiểu đoàn quân Ngụy. Vừa chiến đấu, chị vừa khéo léo đưa thương binh ra sau an toàn, rồi một mình giữ vững trận địa, diệt 10 tên địch. Trong sự chênh lệch quá lớn ấy, hình ảnh cô du kích trẻ đứng giữa vòng vây, mắt sáng ngời mà bờ vai nhỏ run nhẹ dưới làn đạn, đã để lại trong lòng người đọc một cảm giác thương cảm không thành lời.

Năm 1967, trong nhiệm vụ trinh sát căn cứ Đồng Dù – nơi được bảo vệ bằng nhiều lớp mìn chiếu sáng và kẽm gai – chị ba lần thâm nhập, ba lần trở ra không để lại một dấu chân. Và rồi chính chị cùng tổ du kích đã đánh sập 50 tên Mỹ, phá hủy 7 xe tăng, 5 khẩu pháo 105 ly. Giữa những lớp thép nguội của xe tăng và ánh đạn loang loáng trong đêm, sự quả cảm của chị tỏa sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Đêm 30 tháng 10 năm 1967, Nguyễn Thị Nê cùng tổ bốn người cải trang vào giữa thị trấn Củ Chi để cắm lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng đúng ngày được địch gọi là “Quốc khánh”. Lá cờ tung bay giữa lòng địch, rực rỡ như lời khẳng định không thể dập tắt của cách mạng. Khi quân địch kéo đến hạ cờ, hai quả mìn phát nổ, 15 tên bị diệt tại chỗ, 9 tên bị thương. Chiến công ấy không chỉ là thắng lợi về quân sự mà còn là thắng lợi của niềm tin—một niềm tin chị đã giữ bằng cả trái tim mình.

Ngày 27 tháng 10 năm 1969, khi tuổi đời mới 22, Nguyễn Thị Nê đã ngã xuống. Nhưng sự ra đi ấy không chìm vào quên lãng. Nó như ngọn lửa gửi lại cho đời sau, cháy âm ỉ mà bền bỉ trong từng trang sử, trong từng câu chuyện của đất thép năm xưa. Với những chiến công xuất sắc, chị được tặng thưởng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì, hạng Ba; nhiều lần được tuyên dương là Chiến sĩ thi đua, Dũng sĩ diệt Mỹ; được dự Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn Miền và vinh dự viết thư báo cáo thành tích đội nữ du kích Củ Chi gửi Bác Hồ. Và đến năm 1995, Đảng và Nhà nước truy tặng cho chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân – sự khẳng định trọn vẹn nhất cho cuộc đời chiến đấu ngắn ngủi nhưng rực rỡ của chị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn