28. HÀ HUY TRUẬT
CAO ĐIỂM 649 – KHI Ý CHÍ VƯỢT LÊN SỐ PHẬN
Trong buổi gặp giỡ nói chuyện với ông Hà Huy Truật, nguyên là Bí thư Đảng ủy xã Nam Xuân, nay ông nghỉ hưu và sinh sống tại bản Bút Xuân, xã Nam Xuân, ông kể về cao điểm 649.
Cao điểm 649, thuộc khu vực Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn, là một vị trí chiến lược quan trọng, nơi địa hình hiểm trở, rừng núi chằng chịt, tầm quan sát rộng và thường xuyên hứng chịu hỏa lực dữ dội của địch. Tại đây, đơn vị của ông Hà Huy Truật nhận một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn, đó là đánh chiếm, làm chủ trận địa trong thời gian ngắn để tiêu hao lực lượng địch, tạo thế cho các mũi tiến công khác.
Ông vẫn nhớ rằng, hôm đó vào khoảng 18 giờ, đơn vị nhận lệnh xuất phát. Trời bắt đầu sụp tối, rừng núi dày đặc khiến việc cơ động trở nên vô cùng khó khăn. Địch bố trí nhiều chốt canh, hỏa lực mạnh, liên tục bắn chặn. Đơn vị phải tập trung đến ba lần, mỗi lần đều bị đánh bật ra, quân số thương vong ngày một tăng. Khi tiếp cận được trận địa, lực lượng chỉ còn chưa đầy một nửa, nhưng không ai có ý định lùi bước.
Đến 0 giờ 30 phút, sau nhiều giờ giằng co căng thẳng, đơn vị mới làm chủ được cao điểm 649. Nhưng chiến thắng ấy vô cùng mong manh. Trận địa vừa chiếm được chưa kịp đào hầm hào, công sự, đất đá còn nguyên vết bom phá, thì nguy cơ phản kích đã cận kề. Ai cũng hiểu rằng: giữ được cao điểm lúc này là thử thách sinh tử.
Đúng như dự đoán, khoảng 4 giờ sáng, địch tổ chức phản kích dữ dội với lực lượng đông gấp nhiều lần, hỏa lực mạnh, bắn dồn dập từ nhiều hướng. Trong làn đạn dày đặc, ông Truật trực tiếp chiến đấu ở tuyến đầu. Khi địch áp sát, ông bắn hơn 60 viên đạn, bình tĩnh, dứt khoát, từng phát súng nhằm chặn bước tiến của đối phương. Khi khoảng cách bị thu hẹp, ông ném 2 quả lựu đạn, giữ vững vị trí cho đồng đội cơ động và củng cố đội hình.
Giữa lúc căng thẳng nhất, đơn vị nhận được lệnh rút quân. Không phải vì thất bại, mà bởi nhiệm vụ đã hoàn thành: tiêu hao sinh lực địch, làm rối loạn đội hình, buộc chúng phải phân tán lực lượng. Trước một đối phương áp đảo về quân số và hỏa lực, việc giữ trận địa lâu dài là không thể. Rút lui lúc này chính là bảo toàn lực lượng để tiếp tục chiến đấu.
Phải trải qua nhiều trận đánh liên tiếp sau đó, quân ta mới buộc địch rút lui hoàn toàn khỏi khu vực. Những ngày đêm ở cao điểm 649 không chỉ tiêu hao sức lực, đạn dược, mà còn bào mòn ý chí con người, đặt mỗi người lính vào ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Chỉ có niềm tin, kỷ luật và tinh thần không bỏ cuộc mới giúp ông và đồng đội trụ vững.
Với ông Truật, cao điểm 649 là ký ức không thể quên. Đó là nơi ông thấm thía sâu sắc rằng: chiến thắng không phải lúc nào cũng là giữ được trận địa, mà đôi khi là hoàn thành nhiệm vụ trong điều kiện khắc nghiệt nhất, để ngày mai còn tiếp tục đứng lên chiến đấu.
Trải qua những năm tháng ấy, ông nghiệm ra và luôn nhắn nhủ con cháu thế hệ trẻ rằng không phải lúc nào chúng ta cũng giữ được “cao điểm” của mình. Có những thời điểm buộc phải rút lui, buông bỏ một vị trí hay một mục tiêu trước mắt. Nhưng nếu đã nỗ lực đến cùng, hoàn thành trách nhiệm, thì đó vẫn là một chiến thắng. Điều quan trọng nhất không phải là đứng ở đâu, mà là không bỏ cuộc và không đánh mất ý chí tiến lên.


