Bài viết

28 năm chia ly và cuộc đoàn tụ ngày Thống nhất

Ninh Bình16/05/2026Lưu Doãn Ngọc (Đoàn xã Nam Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

28 năm chia ly và cuộc đoàn tụ ngày Thống nhất

Trước khi ra đi, Tư Cang đã động viên vợ làm giao liên cho cụm tình báo H63 mà
ông chỉ huy. Cái ý nghĩ được gần chồng, gắn bó với chồng trong công việc cách mạng
đầy nguy hiểm đã khiến bà Sáu Ảnh hăng hái nhận lời. Nhưng ít ai biết, đằng sau
những chiến công vang dội mà ông đạt được cùng với cụm tình báo của mình, là những giọt nước mắt tủi hờn của người vợ.
Ngày đó, theo sự phân công của tổ chức, Tư Cang sống và hoạt động cùng với
Tám Thảo (một thiếu nữ xinh đẹp, con nhà giàu giữa đất Sài Gòn). Cùng trong đường
dây liên lạc, biết rõ mối quan hệ đồng chí của chồng mình và Tám Thảo, nhưng mỗi
lần đến tiệm vải nhà Tám Thảo để gửi thư liên lạc cho chồng, Sáu Ảnh đều không
khỏi chạnh lòng khi nghĩ chồng mình đang ăn chung, ở chung, làm việc chung và cùng trải qua những nguy hiểm cận kề với một người con gái đẹp, duyên dáng nức tiếng Sài Gòn như thế. Có lần đi trên đường phố, nhìn thấy chồng đang sánh vai đi cùng với cô tiểu thư khuê các xinh đẹp, biết là chồng đang làm nhiệm vụ, đang ngày ngày cận kề với cái chết, nhưng cái ghen tuông rất đàn bà vẫn khiến bà đau lòng. Mỗi lần như thế, bà trở về nhà, gục mặt vào chiếc gối đơn chiếc khóc nức nở rồi thẫn thờ suốt mấy ngày hôm sau.
Tiếng là cùng sống ở Sài Gòn, cùng hoạt động trong một đường dây liên lạc,
nhưng mười mấy năm trời liên tiếp, hai vợ chồng Đại tá Tư Cang chưa có một lần
được sống cùng nhau dưới một mái nhà, dù chỉ một giờ đồng hồ. Những lần hiếm hoi
có cơ hội gặp nhau để trao đổi thông tin liên lạc, hai ông bà đều phải coi nhau như
người xa lạ lướt qua nhau trên đường, lúc chưa đi qua thì tim đập liên hồi, giọng nghẹn lại, đi qua rồi thì lòng thắt lại, nuốt ngược nước mắt vào lòng.
Là sĩ quan tình báo, chỉ huy cả một cụm tình báo có tính chiến lược, với nhiều
thông tin có yếu tố quyết định đến sự sống còn của cuộc kháng chiến, nên Tư Cang
hiểu ông phải nén tình cảm riêng vì nhiệm vụ chung, phải hi sinh hạnh phúc cá nhân vì sự nghiệp cách mạng. Ít ai biết rằng, có những lần có việc đi qua con ngõ nhỏ về nhà vào ban đêm, cái ngõ nhỏ mà nhắm mắt ông vẫn có thể nhớ đường, ông đã phải nén lòng lại để ngăn mình bước vào đó, dù biết ở nơi đó có ngôi nhà bé nhỏ, nơi có vợ và con ông ngày ngày mong ngóng đợi ông về. Có những lần nhớ vợ đến thắt ruột thắt gan, nên khi cảm thấy điều kiện cho phép, ông đã đánh liều nhờ liên lạc chuyển cho vợ tờ giấy nhỏ ghi vẻn vẹn ba chữ “đến sở thú”. Ở đó, trong vai một người đàn ông bình thường, ông giả bộ nhàn tản đứng hút thuốc, thả bước đi dạo trong công viên với dáng vẻ của một người nhàn rỗi mà lòng như lửa đốt mong ngóng đợi bà ra. Đến lúc gặp nhau, ông bà cũng chỉ dám sánh bước cùng nhau dăm ba phút, nói với nhau vài ba câu, rồi lại chia thành hai ngả, như hai người không quen biết vừa tình cờ đi chung một đoạn đường. Những cuộc gặp gỡ trong chớp mắt đó là niềm an ủi, là nguồn vui của họ trong suốt 14 năm trời, xoa dịu nỗi đau của đôi vợ chồng cùng sống trong một thành phố mà chẳng được gần nhau. Bởi với họ khi ấy, “chỉ cần nhìn thấy lưng áo của người thương thôi cũng đủ để cảm thấy mình hạnh phúc”.
Ròng rã mười mấy năm như thế, đến 30/4/1975, họ đã có gần 30 năm xa cách.
Ngày đất nước thống nhất, cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, cũng là
ngày chứng kiến cuộc đoàn tụ đầy cảm động của hai vợ chồng Tư Cang. Ngay sau khi
tin giải phóng miền Nam loan ra khắp thành phố, con gái ông đã chạy dọc các đường
phố, nhìn từng chiếc xe đi qua, hi vọng nhìn thấy cha nhưng vô vọng. Chỉ đến đêm
hôm đó, khi tạm thời giải quyết xong công việc, Tư Cang mới được đi về con ngõ nhỏ
quen thuộc, đứng trước nhà, giọng nghẹn lại khi cất tiếng gọi : “Nhồng ơi, ba đã về”.
Nghe tiếng gọi, bà Sáu Ảnh – vợ ông bật dậy ra mở cửa, òa lên khóc. Ngày ông đi, cô
con gái duy nhất của hai ông bà chỉ vừa mới tượng hình trong bụng mẹ, đến lúc về, con gái ông đã 28 tuổi, ông đã có cháu ngoại. Năm đó, ông 47 tuổi, bà 46. Đó là mùa xuân đầu tiên vợ chồng ông được ở bên nhau một cách trọn vẹn, mùa xuân đầu tiên của 35 mùa xuân sau đó cho đến tận hôm nay, khi họ đã bước qua tuổi 80 và vẫn nhìn nhau trìu mến, gọi nhau đầy dịu dàng với hai tiếng “người thương”.
Ngày Tư Cang được phong Anh hùng LLVTND, vợ ông rưng rưng nắm chặt tay cô tiểu thư Tám Thảo xinh đẹp một thời và nói: “Cho chị được hôn lên má trái em để cảm ơn người chiến sĩ đã hết lòng vì đồng đội. Hôn lên má phải em để cảm ơn đã không màng gian khổ, giúp đỡ anh Tư vượt qua nhiều lần hiểm nghèo. Em đã sinh ra
anh ấy lần thứ hai”. Bà Tám Thảo bây giờ vẫn nhớ như in về Sáu Ảnh, người mà bà cứ đinh ninh chỉ là một cô liên lạc bình thường, người mà đến tận ngày độc lập, bà mới ngỡ ngàng khi biết đó là vợ của cụm trưởng Tư Cang. Biết để hiểu được vì sao trong suốt những năm tháng đó, thỉnh thoảng bà bất giác bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ đó nhìn mình vừa đăm đắm, vừa buồn bã. Biết để thêm ngưỡng mộ và khâm phục sự cao cả của người vợ đã âm thầm đi bên chồng, hi sinh và chịu mọi cay đắng để chồng có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Những năm tháng tuổi già, Đại tá tình báo Tư Cang sống thanh thản, yên bình với
người vợ hiền cùng với con cháu trong một ngôi nhà nhỏ ở quận Bình Thạnh. Ông bà
vẫn ngày ngày ngồi ôn lại những kỉ niệm của một thời đã qua, để lúc nào cũng cảm
thấy trân trọng hạnh phúc mình đang có. Họ đã có 35 mùa xuân bên nhau, và sẽ còn cónhiều mùa xuân nữa trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn