299. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Trong dòng chảy lịch sử đầy máu và hoa của dân tộc Việt Nam, hình ảnh những người mẹ luôn hiện lên như những tượng đài vĩnh cửu của lòng vị tha và sự hy sinh. Nếu Quảng Nam có mẹ Thứ, thì vùng đất lửa Củ Chi có mẹ Nguyễn Thị Rành – người phụ nữ đã đi vào huyền thoại với danh hiệu “Bà mẹ Đất Thép”, người đã hiến dâng trọn vẹn những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập dân tộc.
Ngược dòng thời gian về với mảnh đất Phước Hiệp, Củ Chi những năm tháng mịt mù khói súng, ta mới thấu hiểu hết sự kiên cường của một người phụ nữ Nam Bộ bình dị. Mẹ Rành sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, cái nghèo đói và xiềng xích của thực dân đã hun đúc trong mẹ một ý chí sắt đá. Giữa lúc kẻ thù thực hiện chính sách “đốt sạch, phá sạch, sát sạch”, biến Củ Chi thành vùng đất trắng, mẹ vẫn bám trụ như một cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất mẹ. Ngôi nhà nhỏ của mẹ, bên trên là mái lá đơn sơ, nhưng dưới nền đất lại là cả một hệ thống địa đạo chằng chịt – nơi chở che cho những người con cách mạng, nơi những quyết sách quan trọng được đưa ra ngay trong lòng địch. Mẹ không chỉ nấu cơm, tiếp tế thuốc men mà còn là người cảnh giới mưu trí, vượt qua bao hàng rào thép gai và sự kiểm soát gắt gao của kẻ thù để truyền tin thắng trận.
Thế nhưng, điều khiến trái tim hậu thế thắt lại mỗi khi nhắc về mẹ chính là sự hy sinh vô bờ bến. Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mẹ Rành đã lần lượt tiễn đưa 8 người con trai và 2 người cháu nội ra mặt trận. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ tám lần cầm tờ giấy báo tử trên tay? Mỗi lần một đứa con ra đi là một lần mẹ chết lặng, một lần đôi mắt mẹ thêm quầng sâu và mái tóc thêm bạc trắng. Nhưng lạ lùng thay, kẻ thù càng tàn ác, nỗi đau càng chồng chất thì ý chí của mẹ lại càng hóa thép. Mẹ không cho phép mình gục ngã, vì mẹ biết rằng, dưới chân mẹ còn những đứa con khác đang nằm dưới hầm bí mật, bên cạnh mẹ là cả một dân tộc đang đợi ngày toàn thắng. Mẹ nén dòng nước mắt vào bên trong, biến đau thương thành hành động cách mạng. Mỗi người con ngã xuống, mẹ lại càng quyết tâm bảo vệ cán bộ, bảo vệ xóm làng, như để tiếp nối ý chí của những người con đã quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Sự kiên trung của mẹ Rành đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù và là niềm tự hào của đồng bào. Quân giặc từng bắt bớ, tra tấn mẹ dã man, dùng mọi cực hình để buộc mẹ khai ra nơi giấu cán bộ. Thế nhưng, đứng trước họng súng và sự tàn bạo, mẹ vẫn giữ vững khí tiết, một lòng trung thành với Đảng, với cách mạng. Hình ảnh mẹ già tóc bạc phơ, đứng hiên ngang giữa vòng vây quân thù đã trở thành biểu tượng sống động cho tinh thần “Đất Thép Thành Đồng”. Mẹ chính là hiện thân của đất, bền bỉ và nhẫn nại; mẹ cũng là hiện thân của lửa, rực cháy khát vọng tự do.
Năm 1978, mẹ Nguyễn Thị Rành vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và sau này được truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Những danh hiệu cao quý ấy, dù rực rỡ đến đâu, cũng không thể đo đếm hết nỗi đau và sự vĩ đại của một người mẹ đã dâng hiến cả gia đình, cả dòng máu đỏ cho đất nước. Mẹ không chỉ hy sinh vật chất, mẹ đã hy sinh cả niềm hạnh phúc giản đơn của một người đàn bà – đó là được thấy các con trưởng thành, dựng vợ gả chồng và vui vầy bên cháu con lúc tuổi xế chiều.
Giờ đây, khi đất nước đã thanh bình, tiếng bom đạn đã lùi xa vào quá khứ, tên của mẹ được đặt cho những con đường, những ngôi trường và đền thờ mẹ tại Củ Chi luôn khói hương nghi ngút. Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Rành mãi mãi là một bài học vô giá về lòng yêu nước và đức hy sinh. Mẹ không chỉ là người mẹ của 8 liệt sĩ, mà mẹ đã trở thành “Mẹ” chung của cả dân tộc, một biểu tượng bất tử về người phụ nữ Việt Nam: “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang”.
Mẹ Nguyễn Thị Rành đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tinh thần của "Bà mẹ Đất Thép" sẽ còn vang vọng mãi trong gió ngàn, trong tiếng sóng của dòng sông Sài Gòn và trong nhịp thở của một Việt Nam đang vươn mình mạnh mẽ. Mẹ chính là bản hùng ca không bao giờ có nốt kết, là ánh sao dẫn đường cho chúng ta trên hành trình xây dựng và bảo vệ đất nước tươi đẹp này. Nguyện cầu cho Mẹ được an nghỉ bên cạnh những người con yêu dấu của mình, trong lòng đất mẹ bao dung mà Mẹ đã trọn đời gìn giữ.



