299, Ông Đỗ Xuân Trường, sinh năm 1955, quê Nam Định, bác sĩ quân y tại mặt trận Lạng Sơn năm 1979.
299, Ông Đỗ Xuân Trường, sinh năm 1955, quê Nam Định, bác sĩ quân y tại mặt trận Lạng Sơn năm 1979. Trạm quân y của ông dựng tạm dưới chân núi, mái phủ bằng lá cây. Bàn mổ chỉ là mấy tấm gỗ ghép lại. Những ngày cao điểm, thương binh đưa về liên tục. Máu nhuộm đỏ cả nền đất. Thiếu thuốc gây mê, nhiều ca phải xử lý rất nhanh. Có chiến sĩ cắn chặt khăn để chịu đau. Ông Trường kể: — Có hôm vừa băng bó xong cho người này thì người khác lại được cáng vào. Điều khiến ông day dứt nhất là có những người lính còn rất trẻ. Có cậu mới mười chín tuổi, lúc được đưa vào vẫn còn giữ chặt bức thư chưa kịp gửi về nhà. Đêm ấy, sau khi cấp cứu xong, ông ngồi lặng rất lâu ngoài cửa hầm. Trời mưa phùn lạnh buốt, tiếng pháo vọng từ xa vẫn ì ầm không dứt. Một đoàn viên thanh niên sau này hỏi: — Bác có bao giờ thấy mình kiệt sức không? Ông gật đầu: — Có chứ. Nhưng nhìn thương binh đau đớn thì mình không cho phép bản thân dừng lại.



