Bài viết

2. ÁNH MẮT TRONG MÀN MƯA BOM

Trực là một tay lái hạng nhất của tiểu đoàn xe 502. Chiếc xe của anh, sau hàng trăm chuyến hàng qua trọng điểm, giờ đây trông như một "quái vật sắt" bị thương: không kính chắn gió, không đèn pha, thùng xe đầy vết sẹo của mảnh bom nổ chậm. Anh gọi vui chiếc xe của mình là "con chiến mã điếc", bởi vì chỉ có thể cảm nhận mặt đường bằng bản năng và những luồng sáng mờ mịt từ ánh hỏa châu phía xa.

Thái Nguyên21/04/2026Trương Hoài An - 5A (Trường Tiểu học Nam Tiến I)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. ÁNH MẮT TRONG MÀN MƯA BOM

Trực là một tay lái hạng nhất của tiểu đoàn xe 502. Chiếc xe của anh, sau hàng trăm chuyến hàng qua trọng điểm, giờ đây trông như một "quái vật sắt" bị thương: không kính chắn gió, không đèn pha, thùng xe đầy vết sẹo của mảnh bom nổ chậm. Anh gọi vui chiếc xe của mình là "con chiến mã điếc", bởi vì chỉ có thể cảm nhận mặt đường bằng bản năng và những luồng sáng mờ mịt từ ánh hỏa châu phía xa.

Đêm ấy, Trường Sơn mưa sụt sùi. Đường 20 Quyết Thắng lầy lội, bùn bắn lên đỏ quạch, tạt thẳng vào mặt Trực qua cái khung cửa sổ trống hoác. Không có kính, gió rít vào buồng lái lạnh buốt, nhưng đôi mắt anh vẫn phải căng ra, nhìn xuyên qua màn đêm đặc quánh.

Đến ngã ba Đồng Lộc – "túi bom" của toàn tuyến – tiếng máy bay C-130 gầm rú trên đầu. Địch ném bom tọa độ. Đất đá dưới gầm xe rung chuyển. Giữa làn khói đen mù mịt và mùi lưu huỳnh nồng nặc, Trực thấy một bóng người nhỏ bé, mặc áo quân nhu xanh sẫm, đang đứng hiên ngang giữa ngã ba. Trên tay cô là hai chiếc cọc tiêu sơn trắng, vẫy liên hồi để chỉ hướng cho đoàn xe vượt qua đoạn đường vừa bị bom đánh sập một nửa.

Trực nhấn ga, chiếc xe lết qua hố bom sát sạt. Khi cabin lướt ngang qua cô gái, anh vội vã đạp phanh. Giữa hai làn bom, họ chỉ có đúng ba giây.

Một ánh chớp của quả bom vừa nổ phía xa soi rõ khuôn mặt cô gái. Cô còn rất trẻ, mái tóc dài được tết gọn giấu trong chiếc mũ tai bèo lấm lem bụi đất. Nhưng điều khiến Trực chết lặng là ánh mắt. Đó là đôi mắt sáng rực, trong trẻo đến lạ kỳ giữa một chiến trường chỉ có bóng tối và cái chết. Cô nhìn anh, không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ có sự hối thúc và một nụ cười rạng rỡ như thể họ đang gặp nhau giữa một buổi hội làng chứ không phải trên miệng hố bom.

"Xe đi mau! Hầm trú ẩn ở phía trước 500 mét!" – Cô hét lên, tiếng hát lọt thỏm trong tiếng bom gầm.

Trực chỉ kịp với tay lấy nắm xôi nắm mẹ mới gửi từ quê, bọc trong chiếc khăn rằn, ném vội xuống cho cô:
"Ăn đi em! Giữ mình nhé!"

Cô gái bắt lấy, giơ tay chào kiểu quân đội rồi lại tiếp tục quay ra phía những ánh đèn gầm của đoàn xe sau đang lù lù tiến tới. Trực nhấn ga, chiếc xe không kính lao vút vào bóng đêm. Suốt quãng đường còn lại, hình ảnh đôi mắt sáng rực ấy cứ ám ảnh anh. Nó khiến anh thấy mình mạnh mẽ hơn, thấy con đường phía trước không còn tối tăm nữa.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Trực trở lại Ngã ba Đồng Lộc với một trái tim tràn trề hy vọng. Anh muốn tìm lại chủ nhân của ánh mắt ấy, muốn biết tên cô, muốn mời cô một chén trà hòa bình. Nhưng đứng trước tấm bia đá khắc tên mười cô gái thanh niên xung phong, anh bàng hoàng nhận ra. Cô gái ấy đã nằm lại ngay đêm hôm đó, chỉ một tiếng đồng hồ sau khi xe anh vượt qua, để bảo vệ cho những mét đường cuối cùng được thông suốt.

Anh đứng lặng giữa rừng thông rì rào, gió từ Khe Giao thổi về mang theo hương thơm của cỏ cây. Trực lấy chiếc khăn rằn cũ ra, đặt lên mộ chị em. Anh nhận ra rằng, ánh mắt đêm ấy không chỉ là của một người con gái, mà là ánh sáng của cả một thế hệ "thời hoa lửa", những người đã dùng đôi mắt rực cháy lý tưởng để soi đường cho cả dân tộc đi tới ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn