2. Câu chuyện của niềm tin
Có những chuyến đi chỉ tính bằng cây số. Nhưng cũng có những hành trình được đo bằng cả một đời người. Từ huyện Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn, đến vùng đất Tơ Tung hôm nay là quãng đường dài hàng nghìn cây số. Giữa hai miền đất ấy là những dãy núi nối tiếp nhau, những cánh rừng bạt ngàn và biết bao đổi thay của đất nước qua nhiều thập kỷ. Thế nhưng, với ông Vy Văn Sắm, người con dân tộc Nùng sinh năm 1945, khoảng cách ấy không chỉ là địa lý, mà còn là hành trình của lòng yêu nước và sự cống hiến.
Có những chuyến đi chỉ tính bằng cây số. Nhưng cũng có những hành trình được đo bằng cả một đời người.
Từ huyện Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn, đến vùng đất Tơ Tung hôm nay là quãng đường dài hàng nghìn cây số. Giữa hai miền đất ấy là những dãy núi nối tiếp nhau, những cánh rừng bạt ngàn và biết bao đổi thay của đất nước qua nhiều thập kỷ. Thế nhưng, với ông Vy Văn Sắm, người con dân tộc Nùng sinh năm 1945, khoảng cách ấy không chỉ là địa lý, mà còn là hành trình của lòng yêu nước và sự cống hiến.
Những năm đất nước còn chia cắt, tuổi trẻ của ông không gắn với những dự định riêng, mà gắn với nhiệm vụ chung của dân tộc. Theo hồ sơ người có công, ông đã có 7 năm 9 tháng tham gia hoạt động kháng chiến trong thời kỳ chống Mỹ. Đó là gần tám năm thanh xuân được dành cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc – quãng thời gian mà mỗi ngày đều là một sự lựa chọn giữa gian khó và niềm tin.
Không ai có thể lấy lại những năm tháng ấy. Nhưng chính sự cống hiến lặng thầm của biết bao con người như ông đã góp phần tạo nên nền hòa bình mà hôm nay chúng ta đang được hưởng.
Năm 2001, Nhà nước trao tặng ông Huy chương Kháng chiến hạng Nhất theo Quyết định số 330 ngày 24 tháng 4 năm 2001. Đó không chỉ là phần thưởng dành cho cá nhân ông, mà còn là sự ghi nhận đối với cả một thế hệ đã đặt lợi ích của đất nước lên trên cuộc sống riêng.
Khi chiến tranh lùi vào quá khứ, ông chọn gắn bó với xã Tơ Tung. Nơi đây trở thành quê hương thứ hai, nơi ông cùng gia đình dựng xây cuộc sống mới và chứng kiến từng bước đổi thay của vùng đất Tây Nguyên.
Trong chuyến đến thăm, điều khiến chúng tôi nhớ mãi không phải là tấm huy chương được cất giữ cẩn thận, mà là ánh mắt hiền hậu của người cựu kháng chiến khi nhìn lớp đoàn viên trẻ. Ánh mắt ấy như gửi gắm một niềm tin rằng thế hệ hôm nay sẽ tiếp tục gìn giữ những thành quả mà lớp người đi trước đã dày công vun đắp.
Rời ngôi nhà của ông, con đường dẫn về trung tâm xã vẫn rợp bóng cây. Chúng tôi chợt nghĩ, nếu ngày trước những người như ông Vy Văn Sắm đã không dám rời quê hương để cống hiến cho Tổ quốc, có lẽ sẽ không có một đất nước thống nhất, cũng không có những con đường bình yên để tuổi trẻ hôm nay bước đi.
Mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Thế hệ của ông đã viết nên lịch sử bằng sự hy sinh và cống hiến. Thế hệ trẻ Tơ Tung hôm nay sẽ tiếp tục viết những trang mới bằng tri thức, tinh thần tình nguyện, chuyển đổi số và khát vọng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Đại ngàn vẫn xanh như ngày nào. Chỉ có thời gian lặng lẽ trôi đi, còn những hành trình đẹp vì Tổ quốc như của ông Vy Văn Sắm sẽ luôn ở lại trong ký ức của tuổi trẻ Tơ Tung, như một lời nhắc nhở rằng: điều đáng tự hào nhất của một con người không phải là mình đã đi được bao xa, mà là đã sống và cống hiến như thế nào cho đất nước.



