Người có công giúp đỡ cách mạng

2. Nguyễn Thế Long

Bắc Ninh21/04/2026Nguyễn Hữu Chiến (Đoàn xã Tiên Du)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đi qua chiến tranh như cơn bão, để lại dấu ấn dữ dội. Nhưng cũng có những con người âm thầm như ngọn gió, không ồn ào mà vẫn bền bỉ thổi qua năm tháng. Đồng chí Nguyễn Thế Long, người con của thôn Lộ Bao, xã Tiên Du, quê Bắc Ninh, là một người như thế.

Sinh ra trong thời cuộc nhiều biến động, tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước chưa yên bình. Khi cuộc Kháng chiến chống Mỹ lan rộng, ông đã rời làng quê, khoác lên mình màu áo lính, mang theo một niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ có ngày thống nhất.

Trên chiến trường, Nguyễn Thế Long làm nhiệm vụ trinh sát. Đó là công việc đòi hỏi sự gan dạ và tỉnh táo đến từng chi tiết. Những bước chân của ông lặng lẽ băng qua rừng sâu, qua những vùng địch kiểm soát, ghi nhận từng dấu vết nhỏ nhất. Có những lúc, ông phải nằm im hàng giờ giữa cỏ rậm, chỉ để chờ một tín hiệu, một chuyển động. Sự im lặng ấy không phải là yên bình, mà là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Trong một lần làm nhiệm vụ, khi đang rút lui khỏi khu vực nguy hiểm, ông bị phát hiện và trúng đạn. Vết thương nặng khiến ông gục xuống giữa chiến trường. Nhưng bằng ý chí của người lính, ông đã vượt qua, trở về với đơn vị, mang theo những thông tin quý giá. Cũng từ đó, ông trở thành thương binh.

Trở lại quê hương, Nguyễn Thế Long không mang theo hào quang chiến công. Ông trở về với cuộc sống đời thường, cần mẫn lao động, tham gia công tác địa phương. Dáng đi có thể chậm hơn, nhưng tinh thần thì chưa bao giờ chùng xuống.

Người dân Lộ Bao nhắc đến ông như một làn gió – nhẹ nhàng nhưng không bao giờ ngừng lại. Bởi ở ông, người ta thấy rõ một điều: sức mạnh không phải lúc nào cũng đến từ những điều lớn lao, mà đôi khi đến từ sự bền bỉ âm thầm.

Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Thế Long là một lời nhắc giản dị mà sâu sắc: có những con người, dù đi qua chiến tranh với nhiều mất mát, vẫn chọn cách sống lặng lẽ mà kiên cường – như ngọn gió không tắt trên quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn