3
Câu chuyện 3: Bông hoa bên ngã ba lửa
Năm 1968, tại một trọng điểm giao thông trên tuyến đường chiến lược, Lan là nữ thanh niên xung phong mới mười chín tuổi. Quê ở một vùng ven biển nghèo, cô tình nguyện lên đường với mong muốn góp sức cho cuộc kháng chiến.
Công việc của Lan là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và bảo đảm giao thông thông suốt. Mỗi ngày, bom đạn trút xuống hàng chục lần. Mặt đất rung chuyển, cây rừng gãy đổ, nhưng những cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ.
Lan nổi tiếng trong đơn vị bởi nụ cười tươi và giọng hát trong trẻo. Sau mỗi ca làm việc, cô thường hát cho đồng đội nghe những bài ca về quê hương và ngày chiến thắng. Tiếng hát ấy giúp mọi người quên đi mệt mỏi, tiếp thêm nghị lực giữa khói lửa chiến tranh.
Một đêm mưa lớn, một đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến cần vượt qua trọng điểm trước khi trời sáng. Đúng lúc đó, máy bay địch xuất hiện. Bom liên tiếp nổ quanh khu vực. Một quả bom rơi xuống làm con đường bị chia cắt.
Không chút do dự, Lan cùng đồng đội lao vào san lấp hố bom. Đất đá được chuyển đi trong ánh sáng chập chờn của pháo sáng. Khi đoạn đường gần hoàn thành, một loạt bom khác lại trút xuống. Lan bị thương nặng.
Dù đau đớn, cô vẫn động viên mọi người tiếp tục công việc. Đến khi đoàn xe an toàn vượt qua trọng điểm, Lan mới yên tâm nhắm mắt. Sự hy sinh của cô trở thành nguồn động viên lớn lao đối với đơn vị.
Sau ngày đất nước thống nhất, nơi Lan ngã xuống được trồng những khóm hoa sim tím. Người dân gọi đó là “bông hoa bên ngã ba lửa”, như một cách tưởng nhớ cô gái thanh niên xung phong đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.



