3,BÁC NGÔ VĂN CHÂN- THÔN NGƯU PHƯƠNG
CÂU CHUYỆN CỦA BÁC CHÂN
Trong dòng chảy lặng lẽ của thời gian, có những con người bình dị nhưng mang trong mình cả một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc. Bác Ngô Văn Chân, cựu chiến binh sinh năm 1960, quê ở thôn Ngưu Phương, xã Quảng Chính, tỉnh Thanh Hóa, là một nhân chứng như thế – người đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” bằng tất cả tuổi trẻ, niềm tin và trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Sinh ra và lớn lên khi đất nước còn in hằn dấu vết chiến tranh, tuổi thơ của bác Chân gắn liền với những câu chuyện bom đạn, với hình ảnh làng quê nghèo nhưng thấm đẫm tinh thần yêu nước. Khi Tổ quốc cần, người thanh niên Ngô Văn Chân đã sẵn sàng khoác lên mình màu áo lính, rời xa mái nhà tranh nơi thôn Ngưu Phương để bước vào môi trường quân ngũ – nơi rèn giũa ý chí, lòng kiên cường và tinh thần kỷ luật.
Những năm tháng trong quân đội là quãng đời không thể nào quên. Đó là những ngày hành quân gian khổ, những đêm thao thức nơi đơn vị, là mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội đã ngã xuống để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Bác Chân từng chia sẻ rằng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, thứ nâng đỡ người lính không chỉ là vũ khí, mà còn là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được tôi luyện giữa lằn ranh sinh tử.
Chiến tranh rồi cũng lùi xa, bác Ngô Văn Chân trở về quê hương, trở lại với cuộc sống đời thường của một người nông dân chân chất. Dẫu không còn cầm súng, nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm, suy nghĩ của bác. Bác tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục con cháu về truyền thống cách mạng, về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của các thế hệ cha anh.
Câu chuyện thời hoa lửa qua lời kể của bác Ngô Văn Chân không ồn ào, không bi tráng hóa, nhưng đủ để khiến người nghe lặng đi vì xúc động. Đó là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau rằng: hòa bình không tự nhiên mà có; độc lập, tự do được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng xương máu của biết bao con người bình dị như bác.
Bác Chân – người con của quê hương Quảng Chính – chính là một phần sống động của lịch sử, là ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, tiếp tục sưởi ấm tinh thần yêu nước cho các thế hệ sau này.



