3. ĐÁM CƯỚI DƯỚI BẦU TRỜI ĐẠI BÁC
Tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội không có nắng, chỉ có những quầng lửa của tên lửa SAM-2 và tiếng gầm rú kinh hoàng của "pháo đài bay" B-52. Giữa không gian đặc quánh mùi khói thuốc súng ấy, có một đám cưới vẫn được diễn ra tại một khu tập thể cũ bên bờ sông Hồng.
3. ĐÁM CƯỚI DƯỚI BẦU TRỜI ĐẠI BÁC
Tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội không có nắng, chỉ có những quầng lửa của tên lửa SAM-2 và tiếng gầm rú kinh hoàng của "pháo đài bay" B-52. Giữa không gian đặc quánh mùi khói thuốc súng ấy, có một đám cưới vẫn được diễn ra tại một khu tập thể cũ bên bờ sông Hồng.
Nam là phi công lái MiG-21, vừa trở về sau một trận không chiến trên bầu trời Yên Bái. Huệ là nữ y tá trực chiến tại bệnh viện Bạch Mai. Họ yêu nhau đã ba năm, bốn lần định tổ chức cưới là bốn lần lệnh báo động đỏ vang lên. Lần này, đơn vị cho Nam nghỉ phép đúng 24 giờ.
Sáng hôm đó, khu phố của Huệ vừa bị bom rải thảm. Căn nhà nhỏ của gia đình cô chỉ còn là một đống gạch vụn. Cha Huệ mất trong trận bom ấy, mẹ cô đang nằm cấp cứu. Đáng lẽ ra, đây phải là một đám tang. Nhưng mẹ Huệ, trong cơn tỉnh mê trên giường bệnh, đã nắm lấy tay Nam và bảo: "Cưới đi con. Phải cưới để cái sống không bị cái chết nhấn chìm. Để thằng Nam còn có chỗ mà nhớ về khi bay trên trời cao".
Thế là một "đám cưới chạy tang" được tổ chức ngay tại cửa hầm tăng pháo của đơn vị tự vệ.
Nam không có bộ vest nào, anh mặc nguyên bộ đồ bay màu xanh sẫm, chiếc phù hiệu phi công lấp lánh trên ngực áo. Huệ không có váy cưới trắng tinh khôi, cô mặc bộ đồ bảo hộ y tế, đầu quấn dải khăn tang trắng xóa để chịu tang cha.
Khách mời là những người đồng đội vừa rời mâm pháo, mặt mũi còn ám khói đen. "Tiệc cưới" chỉ có một ấm trà xanh pha vội và vài viên kẹo lạc bọc trong giấy bóng kính. Thay cho tiếng pháo nổ rộn rã, là tiếng loa phóng thanh dồn dập: "Đồng bào chú ý, máy bay địch cách Hà Nội 30 cây số...".
Giữa lúc chuẩn bị trao nhẫn, còi báo động hú vang xé lòng. Cả đám cưới rút nhanh xuống hầm ngầm. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn pin, Nam lấy ra một vật nhỏ: đó là chiếc nhẫn được anh tỉ mỉ gò từ mảnh xác máy bay Mỹ rơi ở ngoại thành. Anh cầm lấy bàn tay run rẩy của Huệ, đeo chiếc nhẫn nhôm thô ráp vào ngón áp út của cô.
"Anh nợ em một đám cưới rước dâu bằng xe hoa. Đợi hòa bình, anh bù lại cho em nhé?" – Nam thì thầm.
Huệ không trả lời, cô chỉ ôm chặt lấy anh. Nước mắt cô thấm đẫm vai áo bay của Nam. Ngoài kia, mặt đất rung chuyển bởi những đợt bom rải thảm. Tiếng nổ lớn đến mức người ta không còn nghe thấy tiếng tim mình đập.
Hết đợt báo động, Nam nhận lệnh khẩn cấp trở về đơn vị. Anh chỉ kịp hôn lên trán vợ một cái rồi nhảy lên chiếc xe tải đang chờ sẵn. Huệ đứng trên cửa hầm, nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần trong làn khói bụi. Chiếc khăn tang trên đầu cô bay phấp phới trong gió rét đêm đông, trông như một cánh chim trắng nhỏ nhoi giữa bầu trời đầy lửa đạn.
Trận chiến đêm đó, Nam đã bắn rơi một chiếc B-52 trước khi máy bay của anh bị trúng tên lửa địch. Anh đã kịp nhảy dù và được nhân dân cứu sống, nhưng đôi mắt anh vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng nữa.
Sau chiến tranh, người ta thấy một người đàn ông mù và một người phụ nữ luôn đeo chiếc nhẫn nhôm xám xịt dắt tay nhau đi dạo bên Hồ Tây mỗi chiều. Họ không có một tấm ảnh cưới nào, nhưng câu chuyện về "đám cưới chạy tang" năm ấy đã trở thành một huyền thoại về sức sống mãnh liệt của tình yêu – thứ hoa rực rỡ nhất nảy mầm từ mảnh đất chết.



