3. Mẹ VNAH NGUYỄN THỊ KỊCH
“Trên chiến trường nào
Ở ba nước Đông Dương
Các con mẹ
Không tiếc máu xương nằm lại
Đằng đẵng bao năm
Mẹ vẫn chờ đợi mãi
Đất mẹ Việt nam
Chờ đón các con về”
Đất nước đã thống nhất, nhưng những câu chuyện về cuộc đời Mẹ Việt Nam anh hùng về sự hy sinh thầm lặng của các Mẹ đã để lại cho thế hệ sau những bài học qúy giá về cuộc sống. Và trong một lần chúng tôi ghé thăm một ngôi nhà ngụ tại ấp Mũi Lớn 1. Ngôi nhà chất chứa một lòng yêu nước nồng nàng và sự hi sinh thầm lặng của một người Mẹ Việt Nam anh hùng. Không những thế, Mẹ đã chôn giấu nỗi đau mất con trong những năm tháng đất nước bạc màu khói lửa súng đạn. Đó chính là Mẹ Nguyễn Thị Kịch.
Mẹ Kịch có ba người con trai hi sinh trong trận chiến tranh chống Mĩ. Người con cả của Mẹ đã xung phong chiến trận vào năm 1963 khi đất nước còn ngập tràn lính Mỹ ngày đêm giày xéo. Bao nhiêu thanh niên đã mang cả tình yêu quê hương đất nước của mình quyết bảo vệ hòa bình độc lập ngay cả khi biết mình sẽ có thể không quay trở về. Họ gác lại tình cảm gia đình, mang tuổi thanh xuân của mình gồng gánh xứ mệnh bảo vệ Tổ Quốc. Và người con cả của Mẹ cũng vậy, người chiến sĩ ấy đã ngày đêm chiến đấu vì đất nước. Anh tham gia kháng chiến ở Tây Ninh với vị trí bộ đội chủ lực từ năm 1963 và hi sinh vào Xuân Mậu Thân năm 1968. Nỗi lòng người Mẹ như thắt lại khi nghe tin con cả của mình đã hi sinh vào năm ấy. Nhưng niềm đau ấy đã không làm ý chí yêu nước của Mẹ bị lùi lại. Mẹ vẫn tiếp tục nuôi dưỡng niềm tin chiến đấu. Giọng nói lúc này của Mẹ như nghẹn lại, trong đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm, tôi hiểu nỗi ước ao của Mẹ nếu tìm thấy hài cốt của người con duy nhất, Mẹ sẽ yên lòng hơn khi sống nốt quãng đời còn lại…
“Nhận được tin Mẹ chẳng còn đứng vững
Mắt nhòe đi...quên cứng cỏi hôm nào
Kể từ đây Mẹ sẽ sống ra sao?
Chồng, con mất... Mẹ trao ai sự sống?”
Vào năm 1968, người con trai thứ ba của Mẹ đã tiếp tục nối bước anh trai của mình đứng lên cầm súng chiến đấu bảo vệ đất nước. Anh tham gia du kích xã nhà và hi sinh vào năm 1969. Theo lời Mẹ kể, Anh thường chỉ về thăm gia đình vào buổi ban đêm và rời đi ngay sau đó. Vì anh tham gia du kích và thường xuyên đánh trận nên anh rất thường hay về vào buổi đêm. Và sau một năm tham gia kháng chiến, vì một trận càng quét của lính Mỹ, anh đã hi sinh ở ấp Trung Viết. Chỉ trong 02 năm, Mẹ đã mất đi hai người con vì thế nỗi đau ập đến khôn xiết. Xin được cảm phục trước sự mạnh mẽ và chịu đựng vượt qua nỗi đau của Mẹ.
“Đôi tay run lật khẽ từng hình
Đêm tàn vẫn mãi lặng thinh
Nén lòng thương mẹ tội tình tấm thân!
Nến đã cháy cũng gần tàn lụi
Như dáng hình lủi thủi mẹ mang
Đau thương lệ ướt hai hàng
Mẹ nhìn nến cháy lại càng đớn đau!
Thế hệ hôm nay hiểu rằng không có gì có thể đền đáp được công lao to lớn của các Mẹ, những Bà Mẹ Việt Nam, những Bà Mẹ anh hùng, những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do. Sự hy sinh đó là tài sản tinh thần vô giá, trường tồn cùng lịch sử dân tộc, mãi mãi được Tổ quốc ghi nhớ, tri ân…


