3. Mùa Hoa Trước Ngõ
Ngày anh lên đường, trước ngõ nhà còn một giàn hoa giấy. Mẹ bảo: “Đi đi con, nhà mình còn hoa là còn chờ.” Anh mang theo câu nói ấy suốt những năm tháng chiến trường.
Ở mặt trận, mỗi khi pháo ngừng rơi, anh lại nhớ màu hoa mỏng manh trước gió. Nó khác xa màu lửa, nhưng chính điều đó khiến anh tin vào ngày trở về.
Anh không về kịp mùa hoa năm ấy. Nhưng mùa sau, và nhiều mùa sau nữa, giàn hoa vẫn nở. Người làng bảo nhau: hoa nở là nhờ người đã ngã xuống giữ cho đất này được yên.


