Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐỈNH RỪNG TÂY BẮC

Cuối năm 1954, tôi được điều từ Bắc Hà lên Sa Pa để truy quét tàn quân phỉ. Núi cao hun hút, đường núi hiểm trở, chúng tôi vừa đi vừa căng mắt quan sát từng hốc đá, từng lùm cây. Nhiều đồng đội đã ngã xuống bên sườn núi lạnh, và những mất mát ấy trở thành vết khắc sâu nhất trong ký ức.

Lào Cai11/01/2026Giàng Thị Phượng (0967973986)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hà Văn Chinh, người con của thôn Phiêng 2, sinh năm 1935. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, lòng tôi vẫn nguyên vẹn những rung động như vừa mới hôm qua. Tháng Giêng năm 1954, khi mới 19 tuổi, tôi lên đường tòng quân, biên chế vào Trung đoàn 10, Quân khu Tây Bắc. Đó là những ngày sương mù dày đặc, núi rừng âm u nhưng lòng người lính trẻ lại sáng bừng một niềm tin mãnh liệt: đi để bảo vệ quê hương.

Cuối năm 1954, tôi được điều từ Bắc Hà lên Sa Pa để truy quét tàn quân phỉ. Núi cao hun hút, đường núi hiểm trở, chúng tôi vừa đi vừa căng mắt quan sát từng hốc đá, từng lùm cây. Nhiều đồng đội đã ngã xuống bên sườn núi lạnh, và những mất mát ấy trở thành vết khắc sâu nhất trong ký ức.

Năm 1955, tôi chuyển sang lực lượng Bộ đội Biên phòng, làm nhiệm vụ canh giữ vùng biên Việt – Lào. Chúng tôi hành quân suốt dọc đường biên, nương náu trong rừng, ăn cơm nắm, uống nước suối, đêm ngủ võng giữa rừng già. Đơn vị giao nhiệm vụ cho tôi viết báo tường ghi lại kỷ chuyện chiến đấu – và thế là tôi kể câu chuyện của đời mình.

Tôi nhớ mãi trận đánh phỉ tháng 12/1954. Lần đầu tiên đơn vị tôi chạm trán địch ở đỉnh Pasi Pàng. Từng loạt đạn xé gió, chúng tôi vừa đánh vừa leo núi. Khi chạy đến một mỏm đá, tôi nhìn thấy hai đồng đội đã hy sinh, nằm lại giữa rừng sâu. Tiếng gọi nhau giữa lửa đạn lẫn vào tiếng gió núi. Tôi cắn răng, siết chặt khẩu súng máy, lao lên tiếp tục chiến đấu. Bởi lúc ấy, chúng tôi không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc, mà còn vì những người đã nằm lại phía sau. Hơn hai năm ròng rã, chúng tôi bao lần đối mặt hiểm nguy. Nhưng rồi trận cuối cùng truy quét phỉ cũng hoàn tất. Chiến công ấy, tôi mang về 1 kỷ niệm kháng chiến, 1 Huy chương Chiến thắng hạng Nhì, 1 Huy chương Chiến công.

Sau này xuất ngũ, tôi về làm Trạm trưởng Trạm Y tế xã, rồi công tác ở HTX và Hội Cựu chiến binh thôn. Mãi đến năm 72 tuổi, tôi mới được nghỉ hưu đúng nghĩa. Đỉnh Pasi Păng ngày ấy, 3 ngày gạo rang – 3 ngày cơm nắm đánh trận… đến giờ vẫn là nỗi nhớ không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn