Mẹ Việt Nam Anh hùng

30. MẸ VNAH BÙI THỊ KIM

TP. Hồ Chí Minh05/11/2025Đoàn xã An Phú (Đoàn xã Tân An Hội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những cuộc chiến chinh tàn khốc, chúng ta đều nhớ đến những chiến sĩ đã ngã xuống. Nhưng chúng ta đã quên mất các Bà
mẹ Việt Nam anh hùng – họ đóng vai trò là hậu phương vững chắc trong cuộc kháng chiến, tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội ngoài sa trường. Mẹ Việt Nam Anh Hùng Bùi Thị Kim hiện ngụ tại ấp Gò Nổi A, xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi. Mẹ sinh năm 1919, trong 8
người con của mẹ thì có đến 4 người đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ xâm lược, 2 trong số đó được công nhận là liệt sĩ. Người con thứ 3 hy sinh năm 23 tuổi khi Mỹ vào cố vấn trận Bàu Lách, anh đã ra đi và không tìm thấy xác. Người con thứ 4 thì hy sinh khi đang bào chế mìn thì bị máy bay địch ném bom. Khi được nghe kể chuyện, chúng tôi thấy, ngoài sự mất mát về vật chất, nỗi đau lớn nhất vẫn là nỗi đau tinh thần đã dằn xé và theo Mẹ cho đến ngày hôm nay, và có lẽ, mãi mãi về sau, những nỗi đau mà chúng ta không thể nào thực sự cảm nhận được. Vợ mất chồng, mẹ mất con, ôi có nỗi đau nào hơn thế nữa. Nhưng không vì thế mà mẹ ngã quỵ, một mình Mẹ đã gánh cả trách nhiệm to lớn trên đôi vai gầy, dũng cảm lo cơm nuôi cán bộ.
"Chồng chết trận rồi đến lượt con
Mẹ già cặm cụi sống chon von
Tôi nhìn mẹ, tưởng Bà Trưng hiện,
Bà mẹ nghìn năm của nước non."
Trong hoàn cảnh đó, Mẹ chấp nhận làm điểm tựa cho tiền phương, là bóng mát chở che, là nhựa sống truyền cho chồi non lộc biếc lớn lên. Mẹ đã chiến đấu đến cùng, trong hình hài một người phụ nữ yếu đuối, nhưng sức mạnh tinh thần thì không gì có thể sánh được.
Đến thăm mẹ trong một sáng tinh mơ, chúng tôi không khỏi bồi hồi xúc động khi bắt gặp hình ảnh từng một thời oanh liệt, giờ đây hình ảnh ấy đã héo mòn vì thời gian. Mẹ nằm trên giường với mái đầu bạc trắng, làn da nhăn nheo, rám nắng. Duy nhất có mỗi đôi mắt của mẹ là vẫn còn khá tinh tường so với cái tuổi 99 của mẹ. Dáng người gầy gò, vậy mà ngày xưa chính dáng người ấy đã vững vàng dưới làn mưa bom bão đạn, chở che cho bộ đội ta. Câu chuyện mẹ kể tuy đứt quãng, có phần chậm chạp, nhưng cũng khiến chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ. Dù bị bọn Tây hành hạ như thế nào, dù bao giọt máu có tuôn rơi, một mình Mẹ vẫn gánh chịu, một mình ôm nỗi đau, không hé lộ tin mật của đất nước. Tấm lòng đối với Đảng dù có chết vẫn một lòng son sắt. Sống dưới ách đô hộ của kẻ thù, Mẹ vẫn hiên ngang như cây tùng, dẻo dai như cây đước, như ngọn hải đăng cố gắng chống chọi với sóng biển mịt mù. Và đó là hành trang người chiến sĩ luôn mang bên mình.
"Đất nước lâm nguy mẹ trở thành người lính
Bao chuyến đò đưa bộ đội sang sông
Ngày ngày đêm đêm mẹ đào hầm nuôi cán bộ
Đến khi nào đất nước mới bình yên?"
Năm 2014, mẹ được nhà nước phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng, một sự động viên khích lệ về tinh thần to lớn của Đảng và Nhà nước dành cho những người mẹ kiên trung đã dành cả cuộc đời mình cống hiến cho cuộc trường chinh máu lửa của dân tộc. Có thể nói, đất nước có được cuộc sống thanh bình tươi đẹp ngày hôm nay, có công rất lớn của các mẹ cùng những anh hùng liệt sĩ đã không tiếc máu xương, ngã xuống tô điểm trang sử vàng 4000 năm đất Việt. Tự hào thay tinh thần bất khuất của dân tộc máu đỏ da vàng. Mong các mẹ có cuộc sống an lành cùng con cháu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
30. MẸ VNAH BÙI THỊ KIM | Câu chuyện thời hoa lửa