Mẹ Việt Nam Anh hùng

31. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ BA (1922 – 2008)

Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ BA (1922 – 2008)

TP. Hồ Chí Minh21/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thân thế và truyền thống yêu nước của người mẹ Tiền Giang

Mẹ Nguyễn Thị Ba sinh ra và lớn lên trong một gia đình bần nông nghèo tại vùng đất giàu truyền thống yêu nước thuộc huyện Gò Công, tỉnh Tiền Giang. Khi trưởng thành, mẹ lập gia đình rồi cùng người bạn đời cần cù, lam lũ bám trụ ruộng vườn, tăng gia sản xuất để chắt chiu nuôi dạy bốn người con khôn lớn.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày xâm lược, lòng yêu nước nồng nàn và ý chí căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc hai vợ chồng mẹ dấn thân vào con đường cách mạng. Giữa vòng vây kìm kẹp của kẻ thù, họ vừa kiên cường lao động mưu sinh, bảo vệ tổ ấm, vừa bí mật tổ chức, vận động thu gom để tiếp tế lương thực, thực phẩm cho các đơn vị quân giải phóng hoạt động tại địa bàn Gò Công.

Khúc tráng ca trên mảnh đất Cần Giờ

Năm 1960, theo yêu cầu của cuộc sống và để tạo bàn đạp mới cho các hoạt động cách mạng, gia đình mẹ Nguyễn Thị Ba quyết định chuyển vùng sinh cơ lập nghiệp về huyện Cần Giờ (Thành phố Hồ Chí Minh). Tắm mát trong chiếc nôi truyền thống của gia đình, các người con của mẹ lớn lên đều mang trong mình dòng máu kiên trung, bất khuất.

Năm 1965, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hai trong số bốn người con của mẹ đã dũng cảm ly gia, tình nguyện gia nhập vào lực lượng vũ trang cách mạng huyện Cần Giờ khi tuổi đời còn đang ở độ xuân thì đẹp nhất. Sống và chiến đấu giữa chiến trường khốc liệt, các anh đã chiến đấu ngoan cường và lần lượt anh dũng ngã xuống vì độc lập, tự do của non sông: một người con hy sinh tại trận địa ấp Rạch Lá, xã An Thới Đông vào năm 1965; người con còn lại cũng hiến dâng máu xương cho đất mẹ tại mảnh đất ấp Long Thạnh, xã Long Hòa vào năm 1967.

Nghị lực phi thường của người Mẹ anh hùng

Nỗi đau mất con liên tiếp ập đến như xé hoác tâm can, nhưng người mẹ đất thép ấy đã kiên cường nén dòng nước mắt vào trong để đứng dậy. Sự hy sinh oanh liệt của những người con yêu dấu không làm mẹ lùi bước, trái lại, nó trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, thôi thúc mẹ tiếp tục bám trụ xóm làng, thầm lặng gánh vác công tác giao liên, tiếp tế nhu yếu phẩm cho bộ đội vững lòng chiến đấu cho đến ngày toàn thắng, non sông thu về một mối.

Khi đất nước khải hoàn ca hòa bình, mẹ Nguyễn Thị Ba lại trở về với cuộc sống bình dị đời thường. Dù vết thương lòng về sự ra đi mãi mãi của các con chưa bao giờ nguôi ngoai trong tâm khảm, mẹ vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan. Mẹ thường quây quần bên con cháu, dịu dàng kể lại những câu chuyện oanh liệt một thời của một thế hệ vàng son, nhằm răn dạy thế hệ hậu duệ về lòng yêu nước và đạo lý uống nước nhớ nguồn.

Với một nghị lực phi thường và một sức sống vô cùng mạnh mẽ, mẹ đã vượt qua muôn vàn bão giông, mất mát của lịch sử để sống một cuộc đời thanh cao, kiên cường cho đến cuối đời. Mẹ Nguyễn Thị Ba trút hơi thở cuối cùng vào năm 2008. Dù mẹ đã về với đất mẹ bao dung, song hình ảnh cùng những hy sinh thầm lặng, vĩ đại của mẹ vẫn luôn khắc sâu trong tâm khảm của nhân dân Cần Giờ và trường tồn cùng mạch nguồn dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn