314. , ông Lê Xuân Hạnh
314. , ông Lê Xuân Hạnh
Những ngày này, cả nước rộn ràng kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30-4-1975 - 30-4-2025). Những khúc hoan ca reo vui lại vang lên khắp nẻo, trong tôi lại nhớ về những khúc ca của 21 năm đất nước bị chia cắt hai miền Nam - Bắc kể từ sau Hiệp định Genève 1954 với nỗi khát khao hy vọng về ngày đoàn viên… Và trên hết là những tấm gương về những gia đình kiên trung với cách mạng, trong gian khó vẫn bền bỉ đấu tranh với niềm tin đất nước sẽ thống nhất, gia đình đoàn viên sum họp!
1. Trong niềm vui ngày hội non sông, ông Lê Xuân Hạnh - nguyên Giám đốc Sở Nội vụ tỉnh Khánh Hòa càng nhớ về những năm tháng đấu tranh gian khổ để đất nước được thống nhất, gia đình được đoàn viên. Ông Hạnh kể: “Ba má tôi tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp từ rất sớm. Năm 1954, sau hiệp định Genève, ba tôi tập kết ra Bắc, má tôi được tổ chức phân công ở lại tiếp tục hoạt động ở Khánh Hòa. Những tưởng sau 2 năm sẽ tổng tuyển cử thống nhất đất nước, gia đình sẽ được đoàn viên, nào ngờ phải trải qua bao gian khổ, hy sinh của cả dân tộc mới có được niềm vui ấy”.
ưới chế độ Việt Nam Cộng hòa, những gia đình có người thân đi tập kết ở miền Bắc bị địch o ép, gây khó dễ. “Trong hoàn cảnh đó, má tôi vẫn tham gia công tác. Má tôi luôn vững tin rằng, miền Nam rồi sẽ được giải phóng, đất nước sẽ có ngày thống nhất. Niềm tin đó cứ thấm dần vào tôi”, ông Hạnh tâm sự. Năm 1965, ở tuổi 15, ông Hạnh đã “nhảy núi” làm cách mạng, tiếp bước con đường ba ông đã đi. “Sau khi phong trào Đồng Khởi ở Diên Khánh bị đàn áp, địch lùng bắt những người theo cách mạng. Tôi và má quyết định lên chiến khu Hòn Dù, gửi người em trai cho cô ruột của tôi nuôi ăn học. Đó là lần thứ hai má tôi lên chiến khu, sau lần đầu cùng ba tôi đi lên chiến khu năm 1949”, ông Hạnh hồi tưởng.
Năm 1971, sau khi trực tiếp nổ súng diệt tên ác ôn khét tiếng ở Diên Lâm, tổ công tác 3 người của ông Hạnh gặp phải quân địch. “Chiến đấu chống trả rất quyết liệt, tôi bị thương ở chân, ngực và đầu rồi bị ngất đi nên bị địch bắt”, ông Hạnh nhớ lại. Địch đưa ông Hạnh về Nha Trang đánh đập, tra khảo rất dã man nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng. Tra khảo gần 1 tháng trời, không moi được thông tin gì nên địch đành đưa ông lên giam giữ ở Pleiku, Gia Lai, sau đó đưa ra tù ở Phú Quốc ngay trong năm 1971. “Trong tù, chúng tôi tiếp tục sinh hoạt đảng, tổ chức kết nạp đảng viên, dạy học cho nhau, tổ chức đấu tranh không tham gia xây dựng hàng rào nhà tù và xây lô cốt, không giặt đồ cho các cai tù. Nhiều trận đấu tranh, chúng tôi bị địch đánh đập dã man… nhưng tất cả đều không khai”, ông Hạnh nhớ lại.
Năm 1973, sau khi hiệp định Paris được ký kết, ông Hạnh được trao trả ở bờ sông Thạch Hãn, Quảng Trị. Qua trò chuyện, một người bác sĩ đồng hương đã nhận ra ông và báo tin cho ba ông ở miền Bắc là “con trai anh còn sống”. Trước đó, khi ông bị bắt, gia đình ở miền Nam tưởng ông đã hy sinh nên đã báo tin ra miền Bắc. Mấy tháng sau, khi đang an dưỡng ở Sầm Sơn, Thanh Hóa, ông Hạnh đã được gặp lại người cha thân yêu của mình sau gần 20 năm xa cách. Nhưng ngày đoàn tụ gia đình phải đến sau đó 2 năm, khi đất nước được thống nhất. “Mùa xuân 1975, ba tôi từ miền Bắc vào tham gia tiếp quản (công tác trong ngành xăng dầu của Khánh Hòa). Má tôi từ chiến khu cũng trở về. Em trai tôi đang học Y khoa ở Sài Gòn cũng về Nha Trang. Đầu tháng 5-1975, tôi từ Thanh Hóa chuyển về công tác ở Khánh Hòa. Gia đình tôi chính thức đoàn tụ sau 21 năm trời đằng đẵng xa cách. Đất nước thống nhất, gia đình được sum họp hạnh phúc như tên gọi của hai anh em chúng tôi (Hạnh - Phúc)”, ông Hạnh xúc động bày tỏ.



