316. NGƯỜI LÍNH GIỮ LẠI MÙA XUÂN CHO QUÊ HƯƠNG
NGƯỜI LÍNH GIỮ LẠI MÙA XUÂN CHO QUÊ HƯƠNG
Năm 1968, khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thành vừa tròn hai mươi tuổi đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông gói cho con trai nắm cơm nếp và dặn dò: "Đi chiến đấu thì phải giữ gìn sức khỏe, ngày thắng lợi nhớ trở về với mẹ."
Mang theo lời dặn ấy, ông cùng đồng đội vượt hàng nghìn cây số vào chiến trường. Cuộc sống nơi tuyến lửa vô cùng gian khổ. Những cánh rừng ngập nước, những con đường đầy bom đạn và những đêm hành quân không ngủ đã trở thành một phần tuổi trẻ của người lính.
Mỗi lần nhận được giấy bút, ông lại viết thư về quê. Trong thư, ông không kể nhiều về hiểm nguy mà chỉ hỏi thăm mùa lúa, hỏi cây nhãn trước sân nhà đã ra hoa chưa và dặn các em chăm sóc mẹ thật tốt. Ông luôn tin rằng ngày đất nước hòa bình sẽ không còn xa.
Mùa xuân năm 1971, trong một trận chiến đấu ác liệt, ông đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Đồng đội kể lại rằng những phút cuối cùng, ông vẫn động viên mọi người giữ vững trận địa.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần đem lại hòa bình cho quê hương. Hôm nay, trên mảnh đất nơi ông từng sinh ra, những mùa xuân vẫn về trong tiếng cười của trẻ nhỏ. Đó chính là mùa xuân mà những người lính như ông đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân của mình để gìn giữ.



