318. MẸ VNAH KIỀU THỊ NÔNG
MẸ KIỀU THỊ NÔNG – NGƯỜI MẸ CỦ CHI TRONG THỜI HOA LỬA
Củ Chi – mảnh đất “đất thép thành đồng” – đã đi vào lịch sử dân tộc như một biểu tượng của lòng kiên cường và bất khuất. Trên mảnh đất bom cày đạn xới ấy, có một người mẹ thầm lặng mà vĩ đại: Mẹ Kiều Thị Nông – người phụ nữ nông dân đã hiến dâng cả cuộc đời và máu thịt của gia đình mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mẹ Kiều Thị Nông sinh ra và lớn lên tại vùng quê Củ Chi, nơi chiến tranh diễn ra ác liệt suốt nhiều năm liền. Cuộc sống của mẹ gắn liền với ruộng đồng, với căn nhà tranh đơn sơ và những bữa cơm đạm bạc. Nhưng khi giặc tràn đến, quê hương không còn là nơi bình yên, mà trở thành chiến trường khốc liệt, mẹ đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho bộ đội.
Những năm tháng ấy, địa đạo Củ Chi trở thành “ngôi nhà thứ hai” của mẹ. Ban ngày, mẹ vẫn là một người nông dân lam lũ, gánh lúa, trồng khoai như bao người khác. Nhưng khi đêm xuống, mẹ lặng lẽ gùi gạo, mang nước, thuốc men, che chở cho cán bộ và du kích ẩn mình dưới lòng đất. Mỗi lần bom nổ rung chuyển mặt đất, mẹ chỉ biết ôm chặt ngực, lo cho những người con cách mạng đang ở dưới địa đạo sâu hun hút.
Chiến tranh không chỉ cướp đi sự bình yên, mà còn lấy đi những người thân yêu nhất của mẹ. Chồng và các con của mẹ lần lượt hy sinh trong các trận càn quét ác liệt của địch. Nỗi đau mất con, mất chồng như xé nát trái tim người mẹ già, nhưng mẹ chưa từng gục ngã. Trước bàn thờ tạm bợ dựng giữa căn nhà đổ nát, mẹ chỉ lặng lẽ thắp nhang, lau nước mắt rồi tiếp tục công việc cách mạng. Mẹ nói giản dị mà đau đáu:
“Còn giặc là còn đánh. Con mẹ ngã xuống thì mẹ coi bộ đội là con.”
Bom đạn có thể phá tan làng mạc, nhưng không thể khuất phục được ý chí của người mẹ Củ Chi. Ngay cả khi tuổi đã cao, sức đã yếu, mẹ Kiều Thị Nông vẫn kiên quyết bám trụ quê hương, trở thành chỗ dựa tinh thần cho cán bộ và du kích. Sự hy sinh âm thầm của mẹ góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của vùng đất Củ Chi anh hùng trong suốt những năm tháng kháng chiến.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ Kiều Thị Nông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, danh hiệu cao quý ấy không thể bù đắp hết những mất mát mà chiến tranh để lại. Điều mẹ mong mỏi nhất chỉ là đất nước yên bình, con cháu được sống trong hòa bình, không còn tiếng bom rơi, đạn nổ như những năm tháng cũ.
Câu chuyện về Mẹ Kiều Thị Nông không chỉ là câu chuyện của riêng một người mẹ, mà là hình ảnh tiêu biểu cho hàng ngàn bà mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa – những con người đã lấy tình yêu quê hương làm sức mạnh, lấy nỗi đau làm ý chí, âm thầm góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc.



