33
Câu chuyện 33: Cô giáo vùng giải phóng
Năm 1973, tại một vùng giải phóng ở miền Nam, cô giáo Nguyễn Thị Mai nhận nhiệm vụ mở lớp học cho trẻ em địa phương.
Lớp học chỉ là một căn nhà tranh đơn sơ dựng giữa rừng. Bàn ghế được làm từ tre nứa, bảng viết là những tấm gỗ ghép lại. Thiếu thốn đủ bề nhưng tiếng học bài của trẻ nhỏ vẫn vang lên mỗi ngày.
Mai từng là sinh viên sư phạm. Khi chiến tranh diễn ra ác liệt, cô tham gia lực lượng cách mạng và được phân công phụ trách công tác giáo dục.
Ban ngày dạy học, ban đêm cô tham gia chuyển tài liệu, chăm sóc thương binh và hỗ trợ công tác dân vận.
Nhiều lần máy bay địch xuất hiện, cô phải nhanh chóng đưa học sinh xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng bom ngừng lại, lớp học lại tiếp tục.
Mai luôn tin rằng dù trong hoàn cảnh nào, trẻ em cũng cần được học tập. Theo cô, những con chữ hôm nay sẽ là nền tảng để xây dựng đất nước ngày mai.
Ngày đất nước thống nhất, nhiều học trò của cô tiếp tục học lên cao. Có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên.
Mỗi khi gặp lại cô giáo Mai, họ đều nhắc về lớp học giữa rừng năm ấy như một ký ức đẹp không thể nào quên.



