Anh hùng Lực lượng vũ trang

331. AHLLVTNH NGUYỄN VĂN THƯƠNG

TP. Hồ Chí Minh07/01/2026Võ Ngọc Thiên Trân (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Stalin- người đã từng lãnh đạo Liên Xô chiến thắng trước phát xít Đức đã từng nói rằng ‘ một người tình báo giỏi trong chiến tranh có tác dụng hơn cả 1 binh đoàn’ đây cũng là minh chứng cho thấy tầm quan trọng của người làm tình báo. Việt Nam nơi đã trải qua 2 cuộc kháng chiến trường kì trước thực dân Pháp và đế quốc Mỹ ta luôn có những nhà tình báo giỏi và một trong số đó là Nguyễn Văn Thương - Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân- Thiếu tá Nguyễn Văn Thương- người anh hùng 6 lần bị CIA cưa chân cũng quyết không khai nửa lời. Ông sinh năm 1938 và mất năm 2018, sinh ra trong gia đình có cả cha và mẹ đều hoạt động cách mạng, từ nhỏ ông được gửi cho một người cô nuôi dưỡng. Mẹ ông hy sinh khi bị bắt và đày đi Côn Đảo, cha ông cũng hy sinh vào năm 1959 trong một lần hoạt động quân báo. Tháng 5/1959 ông quyết định tham gia cách mạng, năm 1961, ông được chuyển về đơn vị trinh sát và làm bảo vệ cho ông Võ Văn Kiệt (lúc đó là Bí thư thành ủy T4 Sài Gòn – Gia Định). Sau đó, Nguyễn Văn Thương được chuyển sang hoạt động trong ngành tình báo, dưới sự huấn luyện trực tiếp của Mười Nho. Trong 10 năm hoạt động chiến đấu từ năm 1959 đến tháng 2 năm 1969, Nguyễn Văn Thương được giao nhiệm vụ giao liên tình báo ở khu vực Bắc Sài Gòn-đây là thời điểm khó khăn, bởi quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng hòa luôn tỏ ra thận trọng thường xuyên kiểm soát gắt gao. Nguyễn Văn Thương đã vượt qua khó khăn, gian khổ và nguy hiểm, thực hiện hàng nghìn lần chuyển nhận chỉ thị, tài liệu và đưa đón hàng trăm cán bộ từ ngoài căn cứ vào trong Sài Gòn và từ Sài Gòn ra căn cứ an toàn. Ngày 10 tháng 2 năm 1969, trong lần trên đường mang tài liệu mà cấp trên là ông Ba Quốc đã thu thập được, Nguyễn Văn Thương bị máy bay Mỹ phát hiện và bị bắt sống. Ông đã chủ động dùng súng AK-47 bắn rơi một máy bay lên thẳng, diệt 3 lính Mỹ. Quân đội Mỹ phải huy động một lực lượng lớn mới bắt được ông, nhưng ông đã cất giấu tài liệu kỹ trước khi bị bắt. Sau khi bị bắt, ông Thương đã khai thông tin giả với địch rằng ‘ mình tên là Nguyễn Trường Hân, là thanh niên trốn lính không biết chữ, quê ở Bình Dương chạy vào vùng du kích vào đây họ bắt gì thì làm đấy’, còn những thứ khác ông đều trả lời là không biết. Sau đó, địch cho một loạt những người đã bị nó chiêu hồi được ra nhận mặt để xem có biết ông là ai không và không may cho ông trong đó có một thằng tên Chiến Cá- biết quá rõ về ông, nó khai với địch về thân phận tình báo của ông, chúng hiểu ông Thương là một nhà tình báo xịn , nếu muốn lấy thông tin từ ông thì phải chơi những chiêu bài cao tay hơn người bình thường. Bởi thế, ông không chỉ bị tra tấn về thân xác, ông còn bị tra tấn tinh thần đến mức cực độ khi CIA đưa ông về Sài Gòn cho ông đến ở trong một căn nhà xa hoa, đặc biệt là có cả một kiều nữ có tên là Thùy Dương- một người cực kì thông minh, có học, nhã nhặn và lịch sự. ‘Lấy lửa thử vàng lấy vàng thử đàn bà lấy đàn bà để thử đàn ông’ chính vì vậy luôn có một kiều nữ nhẹ nhàng, quý phái, có học thức để ở bên tâm sự cùng ông Thương, qua đó dụ dỗ ông để lộ sơ hở mà khai ra thân phận và thông tin mật. Chúng để cô kiều nữ đưa tờ báo và hỏi, ông lập tức phản xạ rất nhanh ‘ tôi có biết chữ đâu mà đọc, từ nhỏ tới giờ toàn mần ruộng có tiền đi học đâu’ tình huống gài bẫy để ông để lộ sơ hở rằng mình biết chữ và chứng minh được lời ông đã khai là giả. Tiếp đó, CIA cho người đóng giả là gia đình để đến gặp ông Thương để đánh vào tâm lý thèm khát 2 chữ ‘ gia đình’, không chỉ vậy, lợi dụng lấy ông lung lạc tinh thần, chỉ cần em Thùy Dương ngồi sát bên, cười nói vui vẻ, thân mật như vợ chồng rồi chụp một tấm hình thì ông không còn cách nào quay lại cách mạng và nếu có quay lại thì cũng mang danh là kẻ phản bội. Hết 100 ngày tâm li chiến nhưng không thể khai thác được gì từ Nguyễn Văn Thương, CIA bắt đầu vào gặp ông Thương và nói những lời ngọt nhạt cuối cùng, chúng nhắc lại những gì ông Thương được nhận khi khai ra để hi vọng ông sẽ thay đổi quyết định của mình nhưng ông vẫn giữ vững lập trường. Tới nước này, chúng đã hết kiên nhẫn và sử dụng vũ lực với ông, một tên Đại Hàn cao to cầm nguyên ngón chân út của ông bẻ ngoắt một phát, ngón chân quay đúng một vòng, ông Thương vẫn không hé nửa lời, chúng tiếp tục bẻ ngón thứ hai. Ngày hôm sau, ông Thương tiếp tục vừa bị tra hỏi và tra tấn, cứ mỗi lần nói câu ‘ tao tên Nguyễn Trường Hân không phải tên Thương’ thì một ngón chân của ông bị bẻ ngay lập tức nhưng ông vẫn không thể hiện bất cứ biểu cảm đau đớn nào. Sau khi cả mười ngón đều bị bẻ gãy bởi người Hàn thì lính Mỹ lại trói ông vào cột gỗ to và tiếp tục hỏi cung, cây gỗ to và dài lại giã cật lực xuống hai bàn chân ông mỗi lần ông khai trái sự thật về mình. Sau bảy ngày tra tấn không có kết quả, chúng lại đưa ông về biệt thự, chờ đến khi vết thương sắp lành lại chúng lại đem ông ra tra tấn bằng cách mới. Chúng cột chắt ông lại rồi mở bài với màn cưa chân, không thuốc tê, không thuốc giảm đau, ông Thương đã phải trải qua sáu màn cưa chân, rút gân từ mắt cá , dưới đầu gối, trên đầu gối. Ác độc hơn, chúng đã vụt roi vào vết thương mới lên da non của ông sa mỗi lần bị cưa chân, đến nổi máu và thịt vụn ở chân ông bắn hết lên mặt của bọn lính Hàn và Mỹ nhưng ông Thương vẫn không kêu ca một câu nào. Bọn chúng có thể lấy đi một phần cơ thể của ông nhưng có một điều chúng sẽ không bao giờ lấy được đó chính là lòng yêu nước. Sự tra tấn của bọn cướp nước đối với ông vẫn chưa kết thúc, ông bị chuyển sang nhà tù Hố Nai ,hơn 4 năm trong các nhà tù, Nguyễn Văn Thương bị tra tấn đủ mọi cực hình nhưng vẫn một mực trung kiên, giữ vững khí tiết. Khi ở trại giam đảo Phú Quốc ông vẫn tiếp tục đấu tranh, tham gia trong cấp ủy nhà tù. Tấm gương bất khuất, kiên cường của ông đã cổ vũ đồng chí, đồng đội trong nhà tù tích cực hăng hái đấu tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn