34 NGƯỜI GIỮA RỪNG XANH – 12B4-VCVB
Tôi là một người con của Cao Bằng – mảnh đất nơi núi non trùng điệp ôm lấy những bản làng nhỏ bé, nơi mỗi con suối, mỗi cánh rừng dường như đều gắn với một câu chuyện của lịch sử. Có lẽ vì sinh ra và lớn lên giữa vùng đất ấy, tôi luôn có một sự gắn bó rất đặc biệt với những địa danh mang dấu ấn thời gian. Và Rừng Trần Hưng Đạo ở Nguyên Bình chính là một nơi như thế – không chỉ là một điểm đến, mà còn là một phần ký ức thiêng liêng của quê hương tôi.
Giữa màu xanh của núi rừng hôm nay, thật khó hình dung rằng hơn tám mươi năm trước, nơi đây từng chứng kiến một thời khắc đặc biệt của lịch sử. Ngày 22 tháng 12 năm 1944, tại khu rừng Trần Hưng Đạo, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập dưới sự tổ chức và chỉ huy của đồng chí Võ Nguyên Giáp. Đội chỉ có 34 chiến sĩ, được lựa chọn từ các đội du kích Cao – Bắc – Lạng. 34 con người, với những trang bị còn vô cùng thiếu thốn, nhưng mang trong mình một niềm tin lớn lao: giành lại độc lập cho Tổ quốc.
Tôi đã từng nghĩ lịch sử là những con số nằm trên trang sách, là những mốc thời gian cần ghi nhớ trước mỗi bài kiểm tra. Nhưng khi tìm hiểu về Rừng Trần Hưng Đạo, tôi nhận ra phía sau con số 34 ấy là 34 cuộc đời, 34 người con của đất nước. Họ cũng từng có tuổi trẻ, có gia đình, có những ước mơ riêng và có thể cũng từng mong một ngày được sống trong bình yên. Thế nhưng trong hoàn cảnh đất nước bị xâm lược, họ đã lựa chọn đặt vận mệnh của dân tộc lên trên những mong muốn riêng của mình.
Buổi lễ thành lập Đội diễn ra trong khu rừng giữa núi rừng Cao Bằng. Lá cờ đỏ sao vàng được giương cao, những chiến sĩ đứng trước hàng quân và cùng tuyên thệ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Những con người năm ấy có thể chưa biết con đường phía trước sẽ dài bao nhiêu, sẽ phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, nhưng họ biết mình đang chiến đấu vì điều gì. Chính từ đội quân nhỏ bé ấy, một lực lượng vũ trang cách mạng từng bước trưởng thành, trở thành tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam ngày nay.
Điều khiến tôi xúc động hơn cả là: một đội quân chỉ có 34 người lại có thể bắt đầu một hành trình lớn lao đến như vậy. Xin cảm ơn 34 người con của núi rừng năm ấy. Xin cảm ơn những người lính đã đi qua “thời hoa lửa” bằng cả tuổi xuân của mình. Và xin được cúi đầu trước tất cả những thế hệ cha anh đã góp phần để chúng tôi hôm nay có thể được sống, được học tập và được mơ về một tương lai trong hòa bình.
Có những ngọn lửa không còn nhìn thấy, nhưng chưa bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy chính là lòng yêu nước được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Chỉ vài ngày sau khi thành lập, Đội đã giành thắng lợi ở Phai Khắt ngày 25 tháng 12 và Nà Ngần ngày 26 tháng 12 năm 1944. Những chiến thắng đầu tiên ấy không chỉ có ý nghĩa về quân sự mà còn trở thành những dấu mốc mở đầu cho truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Hôm nay, Rừng Trần Hưng Đạo đã trở thành một địa chỉ đỏ của quê hương Cao Bằng. Những gì còn lại không chỉ là những hiện vật, những tấm bia hay những địa danh lịch sử. Điều quý giá nhất mà nơi đây lưu giữ chính là ký ức về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh khi đất nước còn chìm trong những năm tháng gian lao. Khu di tích hiện gồm nhiều điểm gắn với quá trình hoạt động của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân như nơi thành lập Đội, Hang Thẳm Khẩu, Đồn Phai Khắt, Đồn Nà Ngần và Vạ Phá. Đứng trước lịch sử, tôi bỗng thấy tuổi trẻ của mình thật may mắn. Chúng tôi được đến trường, được học tập, được sống giữa hòa bình, được tự do lựa chọn ước mơ và con đường tương lai. Những điều tưởng như bình thường ấy lại được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha anh.
Có lẽ vì vậy, tri ân không chỉ là cúi đầu trước một tượng đài hay đặt một bó hoa lên nghĩa trang. Tri ân còn là biết mình đang được sống trong một nền hòa bình được đánh đổi như thế nào. Là học tập nghiêm túc hơn, sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương gia đình và quê hương hơn. Là không để những câu chuyện của quá khứ bị lãng quên khi những người từng trải qua chiến tranh dần đi xa. Tôi muốn ghi nhớ Rừng Trần Hưng Đạo không chỉ bằng một bài viết. Tôi muốn ghi nhớ nơi ấy bằng một con số: 34 người đã đứng giữa núi rừng Cao Bằng trong một ngày tháng 12 năm 1944. Từ 34 con người ấy, một hành trình lớn của Quân đội nhân dân Việt Nam đã bắt đầu. Và hơn tám mươi năm sau, giữa một đất nước hòa bình, thế hệ trẻ chúng tôi được tiếp nối hành trình ấy theo một cách khác: không phải cầm súng ra trận, mà cầm lấy tri thức, trách nhiệm và lòng yêu quê hương để xây dựng đất nước.
Rừng vẫn xanh. Núi vẫn đứng đó. Những bước chân của các chiến sĩ năm xưa đã lùi xa theo dòng thời gian, nhưng câu chuyện của họ vẫn còn ở lại.



