34 NGƯỜI LÍNH VÀ MỘT NIỀM TIN LỚN Câu chuyện về ngày ra đời của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân
34 NGƯỜI LÍNH VÀ MỘT NIỀM TIN LỚN Câu chuyện về ngày ra đời của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân
34 NGƯỜI LÍNH VÀ MỘT NIỀM TIN LỚN
Câu chuyện về ngày ra đời của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân
Ngày 22 tháng 12 năm 1944.
Giữa núi rừng Cao Bằng, trong một khu rừng thuộc huyện Nguyên Bình, có một sự kiện đặc biệt diễn ra.
Không có hàng vạn người tham dự.
Không có những khẩu pháo lớn.
Không có những đoàn quân dài hàng cây số.
Chỉ có 34 chiến sĩ.
Họ đứng thành hàng giữa núi rừng.
Người chỉ huy là Võ Nguyên Giáp.
Đội quân mang một cái tên rất dài:
Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.
Nếu nhìn vào quân số, đó chỉ là một lực lượng rất nhỏ.
Nhưng không ai có thể ngờ rằng từ 34 con người ấy, một đội quân lớn mạnh sẽ ra đời.
Và nhiều năm sau, chính lực lượng ấy trở thành một trong những nền tảng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Một đội quân đặc biệt
Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn.
Đất nước đang nằm dưới ách thống trị của thực dân.
Phong trào cách mạng phải hoạt động trong điều kiện bí mật.
Lực lượng còn nhỏ.
Vũ khí thiếu.
Lương thực thiếu.
Trong khi đó, đối phương có quân đội được trang bị tốt hơn rất nhiều.
Nếu chỉ nhìn vào tương quan lực lượng, rất khó tin rằng một đội quân gồm vài chục người có thể làm nên điều gì lớn lao.
Nhưng người tổ chức và chỉ huy đội quân ấy không nhìn mọi thứ chỉ bằng con số.
Võ Nguyên Giáp nhìn vào niềm tin.
Ông tin rằng một đội quân có lý tưởng, có tổ chức và được nhân dân ủng hộ sẽ có khả năng phát triển.
Đó chính là điều quan trọng nhất.
Vì sao lại chỉ có 34 người?
34 chiến sĩ được lựa chọn không phải là những người lính đã trải qua nhiều năm chiến đấu.
Phần lớn họ là những thanh niên yêu nước.
Họ có sức khỏe.
Có tinh thần cách mạng.
Có lòng dũng cảm.
Nhưng điều quan trọng hơn cả là họ có niềm tin.
Họ tin rằng đất nước cần một lực lượng vũ trang của chính mình.
Một lực lượng chiến đấu vì độc lập.
Một lực lượng gần gũi với nhân dân.
Một lực lượng không chỉ biết chiến đấu mà còn phải biết tuyên truyền, vận động và tổ chức quần chúng.
Chính vì vậy, cái tên của đội quân đã bao hàm một nhiệm vụ rất đặc biệt:
“Tuyên truyền” phải đi trước “giải phóng”.
Người chỉ huy là một thầy giáo
Khi được giao nhiệm vụ tổ chức đội quân, Võ Nguyên Giáp chưa phải là một vị Đại tướng như mọi người biết sau này.
Ông từng là một nhà giáo.
Một người nghiên cứu lịch sử.
Một nhà hoạt động cách mạng.
Nhưng ông chưa từng trải qua việc chỉ huy một chiến dịch lớn.
Nhiệm vụ trước mắt là một thử thách rất lớn.
Ông phải tổ chức con người.
Phải xây dựng kỷ luật.
Phải lựa chọn cách đánh.
Phải huấn luyện chiến sĩ.
Và quan trọng nhất:
phải biến một nhóm người yêu nước thành một đội quân thực sự.
Ba mươi tư con người
Hãy thử tưởng tượng khung cảnh ngày hôm ấy.
Giữa núi rừng Cao Bằng, 34 chiến sĩ đứng bên nhau.
Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau.
Nhưng tất cả đều có chung một mục tiêu.
Họ hiểu rằng mình đang bắt đầu một công việc lớn hơn bản thân.
Họ không biết tương lai sẽ như thế nào.
Không biết đội quân sẽ phát triển ra sao.
Không biết mình có sống đến ngày đất nước độc lập hay không.
Nhưng họ vẫn đứng đó.
Sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Có lẽ không ai trong số họ tưởng tượng được rằng tên tuổi của đội quân nhỏ bé này sẽ được ghi vào lịch sử.
Một đội quân phải biết tuyên truyền
Tên gọi “Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân” không phải ngẫu nhiên.
Võ Nguyên Giáp hiểu rằng trong hoàn cảnh lúc ấy, việc xây dựng lực lượng vũ trang phải gắn với công tác tuyên truyền.
Người dân phải hiểu vì sao cần đấu tranh.
Phải hiểu mục tiêu của cách mạng.
Phải tin tưởng.
Phải tham gia.
Một đội quân không thể sống tách khỏi nhân dân.
Nếu nhân dân không ủng hộ, lực lượng cách mạng sẽ rất khó tồn tại.
Vì vậy, mỗi chiến sĩ không chỉ là người cầm súng.
Họ còn phải là người tuyên truyền.
Phải gần gũi với nhân dân.
Phải giải thích cho nhân dân.
Phải bảo vệ nhân dân.
Đó là một đặc điểm rất quan trọng trong quá trình hình thành quân đội cách mạng Việt Nam.
Bài học đầu tiên: kỷ luật
Một đội quân dù nhỏ đến đâu cũng cần có kỷ luật.
34 con người không thể hoạt động theo 34 ý muốn khác nhau.
Vì vậy, ngay từ đầu, việc xây dựng tổ chức và kỷ luật được coi trọng.
Mỗi chiến sĩ phải hiểu nhiệm vụ của mình.
Phải tuân thủ mệnh lệnh.
Phải bảo vệ bí mật.
Phải đoàn kết với đồng đội.
Phải giữ quan hệ tốt với nhân dân.
Kỷ luật không làm người lính mất tự do.
Ngược lại, kỷ luật giúp một đội quân nhỏ có thể tạo ra sức mạnh lớn hơn nhiều so với số lượng thực tế.
Trận đánh đầu tiên
Chỉ một ngày sau khi thành lập, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân đã bước vào thử thách.
Mục tiêu đầu tiên là đồn Phai Khắt.
Đây là một đồn của quân Pháp.
Một đội quân chỉ có 34 người đối đầu với một lực lượng mạnh hơn không phải là chuyện đơn giản.
Nhưng Võ Nguyên Giáp lựa chọn cách đánh phù hợp.
Yếu tố bất ngờ được tận dụng.
Các chiến sĩ cải trang, tiếp cận mục tiêu và nhanh chóng làm chủ tình hình.
Trận đánh diễn ra nhanh chóng.
Đồn Phai Khắt bị chiếm.
Chiến thắng đầu tiên đến với đội quân mới thành lập.
Và Nà Ngần
Ngay sau Phai Khắt, đội tiếp tục tiến công đồn Nà Ngần.
Một lần nữa, yếu tố bất ngờ và cách tổ chức chặt chẽ được phát huy.
Đồn Nà Ngần bị đánh chiếm.
Chỉ trong thời gian rất ngắn, đội quân 34 người đã giành được hai thắng lợi.
Hai trận đánh tuy quy mô nhỏ nhưng có ý nghĩa rất lớn.
Nó chứng minh rằng:
Một lực lượng nhỏ vẫn có thể giành thắng lợi nếu có tổ chức tốt, có cách đánh phù hợp và biết phát huy yếu tố bất ngờ.
Tin vui lan đi
Sau hai chiến thắng, tin tức nhanh chóng lan ra.
Nhân dân biết rằng đã xuất hiện một lực lượng vũ trang mới.
Một đội quân của người Việt.
Một đội quân chiến đấu vì độc lập.
Những chiến thắng ấy tạo niềm tin.
Nhiều thanh niên tìm đến cách mạng.
Nhiều người dân sẵn sàng giúp đỡ.
Lực lượng cách mạng từng bước lớn mạnh.
34 người bắt đầu trở thành hàng trăm.
Hàng trăm trở thành hàng nghìn.
Rồi hàng nghìn trở thành một quân đội lớn.
Từ 34 người đến Quân đội nhân dân Việt Nam
Đó là một hành trình dài.
Không phải ngày một ngày hai.
Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân sau đó hợp nhất với Cứu quốc quân để thành Việt Nam Giải phóng quân.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, lực lượng vũ trang cách mạng tiếp tục phát triển.
Trong các cuộc kháng chiến sau này, quân đội ngày càng trưởng thành.
Từ những đội quân nhỏ bé ban đầu, Quân đội nhân dân Việt Nam từng bước xây dựng lực lượng chính quy.
Điện Biên Phủ năm 1954 là một dấu mốc lớn.
Sau đó là những chặng đường lịch sử tiếp theo.
Nhưng khi nhìn lại, người ta vẫn nhớ đến ngày 22 tháng 12 năm 1944.
Bởi đó là ngày khởi đầu.
Điều đặc biệt không nằm ở con số 34
Có thể người ta sẽ hỏi:
Tại sao 34 người lại có thể làm nên một câu chuyện lớn như vậy?
Câu trả lời không nằm ở số lượng.
Nó nằm ở niềm tin.
34 người ấy tin rằng đất nước phải độc lập.
Tin rằng nhân dân có thể làm chủ vận mệnh của mình.
Tin rằng một lực lượng nhỏ nếu biết đoàn kết có thể phát triển.
Và họ đã hành động.
Niềm tin chỉ có ý nghĩa khi biến thành hành động.
Đại tướng bắt đầu từ đâu?
Ngày nay, khi nhắc đến Võ Nguyên Giáp, chúng ta thường nghĩ đến một vị Đại tướng.
Nghĩ đến Điện Biên Phủ.
Nghĩ đến những chiến dịch lớn.
Nhưng ít người nhớ rằng ông bắt đầu từ một đội quân chỉ có 34 chiến sĩ.
Điều đó cho chúng ta một bài học rất sâu sắc:
Không ai bắt đầu bằng một thành công lớn.
Mọi thành tựu đều có điểm khởi đầu.
Có thể điểm khởi đầu rất nhỏ.
Điều quan trọng là con người có đủ niềm tin để bắt đầu hay không.
Bài học cho học sinh hôm nay
Câu chuyện về 34 chiến sĩ không chỉ dành cho những người nghiên cứu lịch sử.
Nó còn là một bài học rất gần gũi với học sinh.
Một học sinh muốn học giỏi không thể ngay lập tức đạt kết quả cao.
Phải bắt đầu từ từng bài học.
Một lớp học muốn trở thành tập thể xuất sắc cũng phải bắt đầu từ từng học sinh.
Một dự án lớn cũng phải bắt đầu từ một ý tưởng nhỏ.
Một ước mơ lớn cũng phải bắt đầu bằng một bước chân đầu tiên.
Điều quan trọng là không được coi thường những khởi đầu nhỏ bé.
Bởi đôi khi:
Những điều lớn lao nhất lại bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Một đội quân và một bài học về niềm tin
Nếu ngày 22 tháng 12 năm 1944 có người hỏi Võ Nguyên Giáp:
“Thưa ông, 34 người có thể làm được gì?”
Có lẽ không ai có thể biết ông sẽ trả lời thế nào.
Nhưng lịch sử đã trả lời thay ông.
34 người ấy đã trở thành điểm khởi đầu của một đội quân.
Đội quân ấy đã trưởng thành qua chiến tranh.
Đã chiến đấu trên nhiều chiến trường.
Đã cùng nhân dân làm nên những chiến thắng lớn.
Và ngày hôm nay, Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn mang trong mình truyền thống được hình thành từ những ngày đầu tiên ấy.
Hình ảnh không thể quên
Hãy tưởng tượng lại khu rừng Cao Bằng của hơn 80 năm trước.
Một nhóm chiến sĩ đứng giữa núi rừng.
Không có tiếng nhạc lớn.
Không có ánh đèn.
Không có những đoàn người đông đúc.
Chỉ có 34 con người và một niềm tin.
Họ biết con đường phía trước sẽ rất dài.
Có thể sẽ có chiến tranh.
Có thể sẽ có hy sinh.
Có thể sẽ có những ngày tưởng như không thể vượt qua.
Nhưng họ vẫn bước đi.
Bởi họ tin rằng một ngày nào đó, đất nước sẽ được tự do.
Từ một ngọn lửa nhỏ
Một ngọn lửa nhỏ có thể không đủ sưởi ấm cả một khu rừng.
Nhưng nếu có người truyền lửa, ngọn lửa ấy có thể lan rộng.
Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân cũng như vậy.
34 chiến sĩ là một ngọn lửa nhỏ.
Nhưng ngọn lửa của họ được truyền cho những người khác.
Rồi lan rộng trong nhân dân.
Trở thành sức mạnh của cả dân tộc.
Và cuối cùng, ngọn lửa ấy góp phần thắp sáng con đường đi đến độc lập.
Lời kết
Ngày 22 tháng 12 hằng năm, chúng ta kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhưng khi nhắc đến ngày ấy, chúng ta không chỉ nhớ một ngày tháng.
Hãy nhớ đến 34 chiến sĩ đầu tiên.
Nhớ đến núi rừng Cao Bằng.
Nhớ đến những trận Phai Khắt, Nà Ngần.
Nhớ đến người chỉ huy Võ Nguyên Giáp.
Và nhớ đến một niềm tin tưởng như rất nhỏ nhưng cuối cùng đã tạo nên một sức mạnh rất lớn.
Từ 34 người, một đội quân ra đời.
Từ một đội quân nhỏ, một lực lượng lớn mạnh được hình thành.
Từ những bước chân đầu tiên trong rừng núi Cao Bằng, những người lính Việt Nam đã viết tiếp một hành trình lịch sử.
Hành trình ấy được xây dựng bằng lòng yêu nước, sự đoàn kết, kỷ luật, trí tuệ và lòng dũng cảm.
Và câu chuyện về 34 người lính năm xưa vẫn nhắc nhở thế hệ hôm nay một điều giản dị:
Đừng bao giờ coi thường một khởi đầu nhỏ bé.
Bởi lịch sử đã từng bắt đầu từ chỉ 34 con người và một niềm tin lớn.
Và trong 34 con người ấy, có một người sau này trở thành Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.



