Mẹ Việt Nam Anh hùng

34. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HỒ THỊ CHO (1902 – 1986)

Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HỒ THỊ CHO (1902 – 1986)

TP. Hồ Chí Minh21/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thân thế và cuộc đời tần tảo của người mẹ miền biển Cần Giờ

Mẹ Hồ Thị Cho sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động nghèo tại vùng biển thị trấn Cần Thạnh, huyện Cần Giờ, Thành phố Hồ Chí Minh. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn giữa thời kỳ đất nước loạn lạc, từ thuở nhỏ mẹ đã không có điều kiện để được học hành đến nơi đến chốn. Khi trưởng thành, mẹ lập gia đình và sinh được năm người con (một người con gái và bốn người con trai).

Cuộc sống giữa thời chiến muôn vàn gian khổ và thiếu thốn, nhưng với bản tính kiên cường của người phụ nữ Việt Nam, mẹ Hồ Thị Cho đã không quản ngại gian lao. Mẹ vừa lao động cần cù bám biển, bám làng để mưu sinh, vừa tần tảo thức khuya dậy sớm, chịu thương chịu khó buôn gánh bán bưng để chắt chiu từng đồng tiền, hạt gạo nuôi các con khôn lớn, trưởng thành.

Tiễn con ra trận và tấm lòng hậu phương sắt son

Khi ngọn lửa chiến tranh lan rộng, ý chí căm thù giặc và lòng nồng nàn yêu nước đã thôi thúc các người con của mẹ dấn thân vào con đường giải phóng dân tộc. Tháng 7 năm 1960, mẹ Hồ Thị Cho gạt nước mắt âm thầm tiễn người con trai là Lê Văn Trị lên đường nhập ngũ, đứng vào hàng ngũ chiến sĩ của đơn vị Quân y tỉnh Bà Rịa. Để con yêu yên tâm vững tay súng nơi tiền tuyến, ở lại nơi hậu phương, mẹ lại tích cực tham gia vào các phong trào hành động do chính quyền cách mạng địa phương phát động, dũng cảm qua mặt tai mắt quân thù để đóng góp gạo, tiền nuôi quân bí mật.

Cuộc chiến ngày càng bước vào giai đoạn khốc liệt và cam go. Tháng 3 năm 1963, mẹ lại tiếp tục nén nỗi đau ly tán, tiễn đưa người con trai thứ hai là anh Lê Văn Lực nhập ngũ vào đơn vị huyền thoại – Trung đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Sống và chiến đấu giữa vùng đất thép ngập mặn ác liệt, hai người con thân yêu của mẹ đã chiến đấu vô cùng anh dũng và lần lượt hy sinh lẫm liệt: một người ngã xuống vào năm 1966 tại chiến trường Rừng Sác (Cần Giờ) và một người hiến dâng máu xương vào năm 1970 trên chiến trường Bà Rịa.

Nỗi đau đáu của người mẹ anh hùng và sự tri ân của Tổ quốc

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đại thắng mùa Xuân giải phóng hoàn toàn miền Nam, non sông nối liền một dải trong niềm vui vỡ òa của hàng triệu đồng bào. Thế nhưng, ngày hội độc lập ấy lại chẳng thể vẹn tròn đối với mẹ Hồ Thị Cho. Chiến tranh lùi xa, hòa bình lập lại, nhưng nỗi đau mất con vẫn ngày đêm gặm nhấm, dai dẳng và nhức nhối trong tâm khảm của mẹ cho đến tận ngày mẹ trút hơi thở cuối cùng, bởi lẽ hình hài, xương máu của các anh vẫn còn nằm lại đâu đó giữa rừng sâu, biển thẳm mà gia đình chưa thể tìm kiếm và quy tập được hài cốt.

Dù mẹ đã đi xa, song cuộc đời đầy gian khổ, sự hy sinh vĩ đại cùng tấm lòng kiên trung của mẹ Hồ Thị Cho và các người con liệt sĩ đã hòa vào hồn thiêng sông núi, trở thành một tượng đài bất tử. Danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" chính là sự tri ân thành kính, lời biết ơn sâu sắc nhất mà đất nước và thế hệ mai sau dành tặng để tôn vinh người mẹ vĩ đại của mảnh đất Cần Giờ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
34. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HỒ THỊ CHO (1902 – 1986) | Câu chuyện thời hoa lửa