35 NĂM ĐI TÌM NGƯỜI ANH
Liệt sĩ Nguyễn Văn Lương – người nằm lại trên điểm cao A5 Có những cuộc tìm kiếm bắt đầu từ một lời hứa trong gia đình và kéo dài qua nhiều thập kỷ. Liệt sĩ Nguyễn Văn Lương là một trong những người lính như vậy.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Lương – người nằm lại trên điểm cao A5
Có những cuộc tìm kiếm bắt đầu từ một lời hứa trong gia đình và kéo dài qua nhiều thập kỷ.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Lương là một trong những người lính như vậy.
Anh hy sinh tại điểm cao A5, xã Thanh Thủy, Mặt trận Vị Xuyên. Sau chiến tranh, gia đình anh đã trải qua một hành trình kéo dài 35 năm để tìm kiếm hài cốt.
Người đi tìm anh là cựu chiến binh Nguyễn Duy Lượng, tỉnh Phú Thọ – người em trai của liệt sĩ.
Tại lễ truy điệu, an táng các hài cốt liệt sĩ ở Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên tháng 7/2026, gia đình ông Nguyễn Duy Lượng xúc động chia sẻ với phóng viên về hành trình 35 năm đi tìm người anh đã hy sinh trên điểm cao A5.
Ba mươi lăm năm là một khoảng thời gian rất dài.
Trong thời gian ấy, chiến trường xưa đã thay đổi.
Những điểm cao từng hứng chịu bom đạn dần phủ màu xanh của cây cối.
Nhưng đối với gia đình Nguyễn Văn Lương, câu hỏi về nơi anh nằm lại vẫn còn đó.
Anh đang ở đâu?
Đó là câu hỏi mà nhiều gia đình liệt sĩ Vị Xuyên đã mang theo suốt hàng chục năm.
Với những người lính hy sinh tại những điểm cao ác liệt, việc tìm kiếm hài cốt gặp rất nhiều khó khăn. Đạn pháo từng cày xới địa hình; nhiều khu vực còn sót lại bom mìn, vật nổ. Vì vậy, hành trình tìm kiếm không chỉ cần thông tin từ hồ sơ mà còn cần ký ức của đồng đội và sự kiên trì của gia đình.
Nguyễn Văn Lương là một trong những cái tên được gia đình tiếp tục tìm kiếm.
Người em trai Nguyễn Duy Lượng đã mang theo ký ức về anh suốt nhiều năm.
Điều đáng quý là khi thời gian trôi qua, tình thân không mất đi.
Ngược lại, nó trở thành động lực để gia đình tiếp tục tìm kiếm.
Mỗi thông tin từ đồng đội.
Mỗi địa danh được nhắc lại.
Mỗi dấu vết còn sót lại trên chiến trường.
Tất cả đều có thể trở thành một tia hy vọng.
Vị Xuyên hôm nay đã khác rất nhiều so với những năm tháng chiến tranh.
Nhưng trên những điểm cao như A5, 772, 685…, ký ức về những người lính đã hy sinh vẫn còn hiện diện.
Họ đã gửi lại nơi đây tuổi trẻ của mình.
Nguyễn Văn Lương cũng vậy.
Anh không trở về sau chiến tranh.
Nhưng người em vẫn tìm.
Ba mươi lăm năm.
Đó không chỉ là một con số.
Đó là ba mươi lăm năm của chờ đợi, hy vọng và nhớ thương.
Và cũng là minh chứng cho một điều giản dị:
Người đã khuất chỉ thực sự được yên lòng khi những người ở lại vẫn còn nhớ đến họ.
Hoa lửa Nguyễn Văn Lương – người lính hy sinh trên điểm cao A5, Thanh Thủy; 35 năm sau ngày anh ngã xuống, người em vẫn mang theo hành trình tìm kiếm người anh của mình.



